Chuyện hiếu hỉ chẳng qua cũng là một bữa tiệc xã giao đầy rẫy lợi ích. Trước đài hát khúc bi ai, vinh dự tột cùng; nhưng sau cánh gà thì vẫn tranh quyền đoạt thế, thủ đoạn khôn lường như nhau cả thôi.
Tạ Thanh Man tắt màn hình, kết thúc câu chuyện: “Tôi đi trước đây, có việc gì cứ gọi điện.”
Cậu trợ lý ngẩn người: “Hả? Được.”
Cậu ta còn đang thắc mắc về sự thay đổi thái độ đột ngột của Tạ Thanh Man thì cô đã rời khỏi phim trường.
Bên ngoài là một đoạn đường dài vẽ hai vạch vàng, cấm dừng đỗ, rất khó bắt xe.
Tạ Thanh Man đi bộ đến cuối đường mới vẫy được một chiếc taxi màu đỏ.
Có lẽ do trời quá nóng, oi bức khiến người ta mụ mị đầu óc, khi tài xế hỏi đi đâu, cô buột miệng trả lời như ma xui quỷ khiến: “Nghĩa trang Chiêu Viễn.”
Khu mộ phần của gia tộc họ Hoắc nằm ở nghĩa trang Chiêu Viễn.
Nghe nói thời dân quốc, nhà họ Hoắc đã mời thầy về xem, phán rằng nơi này có mảnh đất phong thủy bảo địa, có thể chiêu tài mười phương, tụ lộc tám hướng, vượng cho con cháu đời sau. Từ đó về sau, người đã khuất của nhà họ Hoắc hầu như đều được an táng tại đây.
Vào thời điểm nhạy cảm này, tài xế không khỏi liếc nhìn cô thêm vài lần qua gương chiếu hậu.
Ông ta không nghi ngờ gì, chỉ lải nhải kể mấy chuyện bát quái liên quan.
Tạ Thanh Man lòng dạ rối bời, quay đầu nhìn ra ngoài cửa xe.
Dòng xe cộ đan xen trên đường phố Hồng Kông, những chiếc xe điện kiểu cũ len lỏi giữa phố xá đông đúc, những tòa nhà chọc trời san sát. Lăng kính của các tòa cao ốc phản chiếu những đường nét cảnh quan cao thấp nhấp nhô. Trong không khí ẩm ướt, mùi tiền tài cuồn cuộn chảy, tạo nên một cảm giác mê loạn đầy hoài cổ.
Một thành phố như thế này, có thể là chốn phồn hoa danh lợi, cũng có thể là cái l*иg giam nước sôi lửa bỏng.
Cô sinh ra ở Hồng Kông, hai mươi năm đầu đời có thể nói là sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió. Tiếc thay, sự ưu ái của số phận bỗng chốc bị thu hồi, cô từ trên mây ngã xuống đáy vực, ngoài bộ da xinh đẹp này ra thì gần như chẳng còn gì cả.
Đã một năm rồi.
Có câu nói thế nào nhỉ?
Life is a fucking movie.
Thật mỉa mai.
…
Chiếc xe chạy dọc theo đường Connaught về phía Tây, cảnh biển cảng và đỉnh núi Thái Bình đều ẩn sau những tòa nhà cao tầng san sát.
Góc nhìn từ đường Barker lại hoàn toàn trái ngược.
Chiếm giữ vị trí đắc địa nhất toàn Hồng Kông, nơi này có tầm nhìn thoáng đãng, gần như có thể bao quát toàn bộ đảo. Biệt thự tọa lạc nơi tụ khí quanh núi, từ cửa kính sát đất khổng lồ nhìn xuống, cả thành phố như phủ phục dưới chân. Phía Nam thấy đình Sư Tử trên núi Thái Bình, phía Bắc ngắm trọn vịnh Victoria, cảnh sắc thu hết vào tầm mắt.
Bên trong biệt thự rất yên tĩnh.
Cuộc họp trực tuyến đã bị hoãn lại nửa tiếng, ngay khoảnh khắc kết nối, giọng nói của Bùi Trạch vang lên: “Sao cậu lại chọn lúc này để rời khỏi Bắc Kinh?”
Vừa dứt lời, Bùi Trạch nghe thấy tiếng gầm gừ trầm thấp của loài dã thú. Anh ta khựng lại một chút, rồi lập tức phản ứng: “Cậu đang ở đường Barker à?”
Đúng như dự đoán.
Tiếng động này là của con sư tử trắng nuôi trên núi Thái Bình.
Tháng trước, quỹ đầu tư T&C và nhà cung cấp dịch vụ viễn thông Ả Rập Xê Út đạt được thỏa thuận hợp tác dự án dịch vụ kỹ thuật số, đây là quà tặng của đối tác.
Ở Bắc Kinh không nuôi được.
Thủ tục giấy tờ thì không thành vấn đề, đã có giấy phép thuần dưỡng và nhân giống hợp pháp, cũng đã qua kiểm dịch hải quan, ngay cả cơ sở vật chất, đội ngũ kỹ thuật đều đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng bà cụ nhà họ Diệp kiêng kỵ thứ này.
Đầu năm, hai con chó Ngao Tây Tạng thuần chủng đã bị ném lại Hồng Kông rồi, con sư tử trắng này rõ ràng không thể giữ lại, đành nuôi ở núi Thái Bình.
Lần trước còn bị một ông bạn trêu chọc, bảo đường Barker sắp biến thành sở thú rồi.
Thực ra đã xây một cái sở thú tư nhân rồi.
Theo quy định pháp luật, sau khi hoàn tất một loạt thủ tục phê duyệt, nó được xây ngay bên cạnh, ở giữa còn có một nhà kính khổng lồ.
Nhà kính được trồng rất nhiều loại thực vật quý hiếm để tạo cảnh quan cho sư tử trắng, hệ thống đồng bộ nhiệt độ theo thời gian thực, mô phỏng không khí, nhiệt độ và môi trường thích hợp cho nó sinh sống.
Nơi này được thiết kế cực kỳ khéo léo, nằm liền kề khu biệt thự nhưng không thông nhau. Ngăn cách bằng kính cường lực, rẽ qua cuối hành lang biệt thự là như bước vào một đài quan sát.
Thính giác của sư tử trắng quá nhạy bén, nó di chuyển ở phía bên kia tấm kính cường lực, đôi mắt xanh nhạt lóe lên tia sáng âm u đáng sợ, nghe thấy tiếng động liền nhe nanh trắng hếu.
Diệp Diên Sinh không nhìn nó, anh vẫn giữ vẻ hờ hững, ra hiệu về phía xa.
Con sư tử trắng đang rục rịch bỗng gầm nhẹ hai tiếng rồi nằm rạp xuống, yên lặng đến bất ngờ.
Diệp Diên Sinh chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên: “Có chút việc riêng.”
Vách ngăn màu tối hạ xuống, che khuất tấm kính khổng lồ, cũng ngăn cách tầm nhìn giữa khu biệt thự và nhà kính.
Hình như là vật liệu cách âm, xung quanh trở nên tĩnh lặng.