Chương 7: Ôn Chuyện Cũ Hay Nối Lại Tình Chăn Gối

Hội trường hôm nay sắp xếp chỗ ngồi cho minh tinh và phần lớn người trong ngành từ khu A, khu S chỉ có hai hàng, bài trí như tiệc trà, là chỗ ngồi của các phe tư bản.

“Chị Thanh, sao vậy?” Trợ lý cũng nhận ra sự thay đổi, nhưng đổi lên hàng đầu đâu phải chuyện xấu nên không để tâm lắm.

Cô bé chỉ thấy Tạ Thanh Man hôm nay lạ lùng quá.

Tạ Thanh Man không đáp.

Cuối tầm mắt là bóng tối không thể tan biến, ánh sáng tụ lại trên sân khấu đang tràn xuống phía dưới.

Diệp Diên Sinh ngồi ở đó.

Có lẽ là khí thế của kẻ bề trên, chẳng cần lời nói hay hành động cũng tạo ra một áp lực vô hình.

Khương Nghiên ngồi bên cạnh nghiêng đầu cười khẽ, dường như đang trêu chọc câu gì đó.

Tạ Thanh Man khẽ “hừ” một tiếng rất nhẹ.

Cô ném điện thoại cho trợ lý, bỏ mặc nhân viên dẫn đường, tự mình đi về phía vị trí ban đầu.

“Cô Tạ?” Nhân viên không ngờ cô quay đầu bỏ đi, ngẩn người gọi với theo: “Cô không thể…”

Dưới ống kính, trước bao nhiêu cặp mắt, chặn người thì không thích hợp, mà thả đi thì khó ăn nói. Nhất thời, sắc mặt nhân viên thay đổi liên tục, tiến thoái lưỡng nan.

Ánh mắt dò xét xung quanh ngày càng nhiều.

Lăn lộn trong cái vòng này đều là cáo già cả rồi, chuyện thảm đỏ ai cũng ngầm hiểu. Có tò mò, có khinh thường, có vô cảm, có cợt nhả… đủ loại ánh nhìn vô tình hay cố ý lướt qua người Tạ Thanh Man.

Tạ Thanh Man đâu thèm quan tâm?

Cô bước đi trên đôi giày gót nhọn 12 phân, dáng điệu yểu điệu, khoan thai ngồi xuống vị trí cũ.

Tựa như một đóa trà trắng thanh lãnh thoát tục.



Mở màn là một đoạn trình diễn thời trang và văn nghệ, sau đó là bài phát biểu theo thông lệ, chẳng có gì thú vị.

Tạ Thanh Man thấy ngột ngạt, mượn cớ ra ngoài nghe điện thoại để hít thở chút không khí, định bụng canh giờ rồi quay lại.

Trên đường về, xuất hiện thêm một người.

Ánh sáng hành lang hơi tối.

Người đàn ông ngậm điếu thuốc, thân hình cao lớn hòa vào bóng tối đặc quánh.

Làn khói thuốc màu xanh xám bay lên, che khuất một nửa ngũ quan sắc bén của anh. Sống mũi cao thẳng, đuôi mắt hơi hẹp, toát lên vẻ bạc bẽo vô tình.

Tạ Thanh Man thậm chí chẳng thèm liếc mắt qua.

Thấy cô quyết tâm coi mình như không khí, Diệp Diên Sinh nheo mắt, sắc mặt âm u đến đáng sợ.

Khoảnh khắc lướt qua nhau, người đàn ông lên tiếng: “Tạ Thanh Man.”

Anh gọi tên cô, giọng vừa lạnh vừa nhạt, không nghe ra cảm xúc gì nhưng áp lực lại mười phần.

Dù không nói gì thêm, cô cũng hiểu anh muốn cô ngoan ngoãn quay lại.

Mang theo chút ý vị cưỡng ép.

Tạ Thanh Man không động đậy.

Giằng co chưa đầy hai giây, người đàn ông nheo mắt, dụi tắt điếu thuốc.

Anh bất ngờ tiến lên, tóm lấy cổ tay Tạ Thanh Man, thô bạo kéo cô rẽ vào một góc khuất.

“Em đang giả vờ không quen tôi đấy à?”

Lối thoát hiểm không có người, hoàn toàn tĩnh mịch, nhưng không gian quá trống trải nên có tiếng vang.

“Không có.” Tạ Thanh Man bình thản đáp.

Đối diện với anh vài giây, trong đầu cô lướt qua những hình ảnh tối nay và đủ chuyện trước kia.

Trên mặt cô phủ một nụ cười nhạt nhẽo, giọng điệu cũng nhạt: “Tôi chỉ không muốn làm ngài mất hứng. Dù sao tối nay, hình như ngài cũng chẳng rảnh rỗi để tâm đến tôi.”

Tạ Thanh Man là như vậy.

Thái độ luôn ôn hòa, giọng điệu cũng đủ bình tĩnh, dường như ngoan ngoãn và dịu dàng hơn bất cứ ai. Nhưng trong bầu không khí này, mới thấy lời cô nói sặc mùi châm chọc.

Toàn là dao mềm cứa thịt.

Diệp Diên Sinh bị cô một câu “ngài” hai câu “ngài” làm cho phát bực, cười khẩy một tiếng, mất hết kiên nhẫn.

Anh siết lấy gáy cô, trở tay ép người vào tường, áp sát xuống. Dáng vẻ cúi đầu của anh quá lạnh lùng, trong mắt như chứa cả lưỡi dao băng của đêm đông, vừa tàn nhẫn vừa sắc bén.

Tạ Thanh Man vừa giãy nhẹ đã bị anh trấn áp trở lại.

Rầm!

Lưng đập mạnh vào tường lối thoát hiểm, Tạ Thanh Man hít sâu một hơi, trong lòng muốn chửi thề: Đau.

Rõ ràng loại người như Diệp Diên Sinh không ăn cái thói làm mình làm mẩy, không tiếp lời cô, cũng lười giảng đạo lý.

Anh lao vào là động thủ ngay.

“Anh làm cái gì vậy?” Khoảng cách quá gần, sống lưng mỏng manh của Tạ Thanh Man căng cứng, có chút không tự nhiên.

Cảm nhận được sự cứng ngắc trong một giây và vẻ căng thẳng khó phát hiện của cô, tâm trạng Diệp Diên Sinh bỗng vui vẻ.

Ngón tay lạnh lẽo của anh áp lên má cô, vỗ nhẹ hai cái: “Tìm em ôn chuyện cũ.”

Hành động này quá mức cợt nhả.

Gốc tai Tạ Thanh Man tê rần. Chỉ là lúc này giãy giụa cũng tốn công vô ích, cô bèn đứng im.

Cô nhìn anh, cảm thấy buồn cười: “Ôn chuyện cũ?”

Dưới yết hầu bên trái của người đàn ông có một vết sẹo rất mờ, bị mặt dây chuyền Phật trên sợi dây xích xương rắn chia bớt sự chú ý, ẩn hiện trong cổ áo.

Vết tích ấy, chỉ khi quấn quýt giao hoan ở khoảng cách gần nhất mới có thể nhìn rõ.

Tạ Thanh Man giơ tay, nương theo ký ức, tránh mặt dây chuyền Phật, để đầu ngón tay lướt nhẹ qua vết sẹo kia rồi dừng lại.

“Vậy tối nay ngài muốn cùng tôi ôn chuyện cũ, hay là nối lại tình chăn gối?”