Chương 2: Quỷ che mắt

Văn phòng điều tra trên danh nghĩa có không ít người, nhưng thường trú chỉ có chủ nhiệm Phương và mấy nhân viên chính thức, những người khác nếu không phải có thân phận xã hội khác, hay không phải đang ra ngoài làm nhiệm vụ, ngày thường hầu như sẽ không ở chỗ này.

Chủ nhiệm Phương thấy Kỳ Nghiêu Thiên đến, cũng không khách sáo, gọi anh tới xem video theo dõi.

Ngồi trước bàn máy tính là một cô gái xinh đẹp mặc váy hai dây, tên là Tiểu Điệp, cũng là nhân viên chính thức của văn phòng điều tra.

Tiểu Điệp ngẩng đầu nhìn Kỳ Nghiêu Thiên, mặt có chút phiếm hồng, dù sao đại cậu chủ nhà họ Kỳ nổi tiếng tuấn tú, vai rộng eo hẹp chân dài, dáng người còn cực tốt, các chị em trong văn phòng thường xuyên tụ tập bàn tán, toàn bộ Huyền Thuật giới chẳng có ai không thích Kỳ Nghiêu Thiên.

Chủ nhiệm Phương gõ bàn, nói: “Tiểu Điệp, mở video của Trần Phàm ra cho cậu Kỳ xem.”

Năng lực nghiệp vụ của Tiểu Điệp rất tốt, mặt đỏ thì mặt đỏ, nhưng lúc tra video không chậm trễ chút nào.

Video là từ camera giám sát nội bộ trong văn phòng, ngày 20 tháng 6, đến nay đã được nửa tháng.

“Đây là cảnh Trần Phàm nhảy lầu.” Chủ nhiệm Phương lắc đầu nói: “Hình ảnh này khá ghê, mấy năm rồi không thấy nhiều ác quỷ vây quanh một người như vậy.”

Kỳ Nghiêu Thiên nghiêm túc nhìn video, chỉ thấy trong hình, chủ thầu Trần Phàm mập mạp không ngừng thét chói tai, xung quanh thân thể ông ta có bảy con ác quỷ vây quanh, trong đó còn có một con Quỷ Đồng Tử.

Có lẽ những con ác quỷ này khi còn sống đã làm chuyện xấu, con này thiếu cánh tay con kia thiếu chân, còn có một con toàn thân máu thịt lẫn lộn, nếu lên tivi thì chắc chắn phải làm mờ hết.

Những con quỷ đó như ong vỡ tổ đổ xô về phía Trần Phàm, gặm nhấm, phát ra đủ loại tiếng kêu không nói nên lời, còn con Quỷ Đồng Tử kia dù nhỏ bé nhưng lại cười khúc khích một cách đáng sợ, hai bàn tay nhỏ bé trắng nõn từ từ đào móc linh hồn Trần Phàm nhét vào trong miệng, đôi mắt đỏ ngầu như máu trừng to.

Video được camera ghi lại, người bình thường căn bản không thể nhìn thấy những thứ bẩn thỉu này, lúc cảnh sát xem chỉ cảm thấy hành vi hoa chân múa tay của Trần Phàm có bất thường, nghi ngờ ông ta uống thuốc gây ảo giác, nên đã thử kiểm tra.

Nhưng phần lớn người trong Huyền Môn đều đã mở Thiên Nhãn, vừa nhìn họ đã biết vấn đề ở chỗ nào.

Trần Phàm bị ác quỷ bám lấy và nuốt linh hồn, ban đầu chỉ gây chút ảnh hưởng đến cơ thể của ông ta, nếu từ từ chăm sóc có lẽ sẽ còn cơ hội cứu vãn, nhưng vấn đề là ông ta thật sự “nhìn” được những thứ này.

Tác động thị giác và tâm lý từ việc này không nhỏ chút nào.

Vì vậy, cuối video, vốn Trần Phàm không thể chịu nổi tra tấn, không biết nhìn thấy cái gì, trên mặt ông ta bỗng toát ra vẻ vui mừng điên cuồng, như thể bắt được cọng rơm cứu sinh, ngay sau đó ông ta như bị điên, loạng choạng chạy thẳng ra ngoài ban công rộng bên ngoài văn phòng, cuống quýt vội vàng trèo qua lan can, buông tay và rơi từ tầng 20 xuống.

Người sống sờ sờ rơi thẳng xuống mặt đất nền xi măng, ngay lập tức biến thành một đống thịt bầy nhầy.

Những con ác quỷ tranh nhau bò lên lan can để nhìn xuống, nhưng không lâu sau, chúng biến mất vào không khí.

Chủ nhiệm Phương cau mày nói: “Chắc chắn ông ta đã được mở Thiên Nhãn, nhưng tôi nghi ngờ có người cố ý nuôi mấy con ác quỷ này để hại người.”

Kỳ Nghiêu Thiên cầm chuột lùi lại, để hình ảnh dừng ở một vị trí nào đó.

“Nhìn kỹ đi, đây là hiện tượng quỷ che mắt.”

Kỳ Nghiêu Thiên chỉ vào mặt Trần Phàm trên màn hình nói:

“Trong số những con quỷ này, có một con có công lực cao, đã bôi lên mắt Trần Phàm ít gì đó, có lẽ Trần Phàm không muốn nhảy lầu, nhưng ông ta bị quỷ che mắt, trong tầm nhìn của ông ta, lan can ban công biến thành đường ra, và khi ông ta nhảy xuống, mọi chuyện đã rõ ràng.”

Tiểu Điệp bừng tỉnh, nói: “Thảo nào lúc nhảy lầu ông ta ung dung bình tĩnh như vậy.”

Chủ nhiệm Phương liếc nhìn cô ấy, Tiểu Điệp ho khan một tiếng, nói: “Nhưng không nhìn ra ông ta bị quỷ che mắt lúc nào.”

Không phải con quỷ nào cũng biết cách che mắt người, những con quỷ biết chiêu này thường có công lực cao.

Kỳ Nghiêu Thiên chỉ vào con Quỷ Đồng Tử đang bám trên cổ Trần Phàm, nói: “Lúc này, hai tay nó đã bôi lên mắt Trần Phàm.”

Trong video thật sự có động tác này, nhưng quỷ che mắt không phải chỉ đơn giản là quỷ chạm vào mắt, nên Tiểu Điệp đã không để ý.

Chủ nhiệm Phương không biết nghĩ đến điều gì đó, hít sâu một hơi rồi nói:

“Vốn tiểu quỷ đã khó chơi, oán khí và sát khí của chúng không phải thứ quỷ bình thường nào cũng sánh được. Nếu chỉ cần chạm tay mà đã có thể che mắt người, điều này chứng tỏ nó đã trở thành lệ quỷ rồi!”

Hầu hết các loại quỷ đều vô hại, trong đó các thuật sĩ trong Huyền Môn thường tiêu diệt những ác quỷ và lệ quỷ hại người.

So với, ác quỷ có oán khí cực sâu, đã thành hình, lòng dạ độc ác, gϊếŧ người đòi mạng, mà xử lý chúng cũng rất khó khăn, là vì rất kỵ.

Tiểu Điệp cũng hoảng sợ, vội vàng ngẩng đầu nhìn chủ nhiệm Phương, vẻ mặt lo lắng: “Không thể nào, lệ quỷ đâu dễ dàng tu luyện thành như vậy?”

Chủ nhiệm Phương bất đắc dĩ, nói: “Tôi cũng hy vọng không phải.”

Một khi lệ quỷ xuất hiện, phải báo cho cấp trên, sau đó cử Thiên Sư đến xử lý.

“Tiêu diệt lệ quỷ” là nguyên tắc, chỉ cần trong thành phố xuất hiện một lệ quỷ, dù phải đào xới ba thước đất liên minh Huyền Môn cũng phải tìm ra nó và tiêu diệt, quá trình xử lý rất phiền toái.

Chủ nhiệm Phương nhìn Kỳ Nghiêu Thiên, mang theo ít chờ mong nói: “Cậu Kỳ thấy thế nào?”

“Vẫn chưa thể xác định.”

Kỳ Nghiêu Thiên không có kết luận, xem đi xem lại video mấy lần, nói:

“Nhìn sát khí của tiểu quỷ này có vẻ rất nặng, nhưng oán khí bình thường, nếu công lực của nó dựa vào sát khí chống đỡ, sẽ nhanh chóng tiêu tán, không thể thành hình.”

Tiểu Điệp theo bản năng hỏi: “Sao cậu Kỳ nhìn ra được vậy?”

Kỳ Nghiêu Thiên bình tĩnh đáp: “Dựa vào trực giác.”

Tiểu Điệp: “...”