Chương 4: Chết thật rồi...

Càng cứu được nhiều người, điểm nhiệm vụ của cô càng cao, vậy thì đánh giá hiệu suất cuối năm cũng sẽ cao hơn.

Cô đã phân tích kỹ dữ liệu số người chết qua từng năm trong văn thư, phân loại nguyên nhân tử vong, tính toán tỷ lệ tử vong ở từng thành phố, và cuối cùng lựa chọn thành phố F làm nơi thực hiện nhiệm vụ.

Thành phố phồn hoa phát triển thường đi đôi với tốc độ phát triển kinh tế nhanh, nhưng người sống trong những thành phố như vậy lại rất dễ trở thành vật hy sinh cho sự tăng trưởng ấy. Ở đây cơ hội việc làm nhiều, nhưng áp lực cuộc sống cũng lớn hơn.

Năm ngoái, số vụ tự sát ở thành phố F đứng đầu cả nước.

Tần Vũ thầm lấy làm may mắn vì khi còn sống mình ở trong một thành phố nhỏ, tuy chưa từng thấy thế giới rộng lớn ngoài kia, nhưng bù lại yên ổn, nhẹ gánh.

Chiếc đèn đỏ buộc vào lan can ban công, Tần Vũ nhẹ nhàng đáp xuống đất, rồi nhanh chóng bay xuyên tường vào trong.

Căn phòng không lớn, chỉ có phòng khách và một phòng vệ sinh. Tần Vũ lượn một vòng trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên chiếc giường.

Một người đàn ông đang nằm trên giường, không hề cử động chút nào.

Chết tiệt, chẳng lẽ đã chết rồi?

Tần Vũ ghé sát mặt vào người đàn ông, trợn to mắt quan sát một lúc, rồi chợt nhớ ra có thể dùng tay thử hơi thở.

Chết thật rồi...

Không còn hơi thở nữa.

Xem ra cô đến muộn một chút. Tần Vũ lấy làm tiếc nuối, thở dài một hơi.

Chàng trai này trông cũng không tệ, tiếc là đã chết rồi.

Trước khi rời đi, cô bỗng nảy ra ý muốn tìm hiểu nguyên nhân cái chết của người này. Điều tra nguyên nhân tử vong chắc hẳn sẽ là trọng tâm công việc sau này của cô, vậy chuyến này không thể uổng phí được, cứ coi như luyện tay trước đi.

Chết trong tư thế yên bình, không có dấu hiệu vùng vẫy gì trước khi chết, có thể loại trừ khả năng bị sát hại và đột tử.

Nếu là tự sát thì có lẽ là dùng một lượng lớn thuốc ngủ rồi ngủ luôn.

Tần Vũ bay vòng quanh căn phòng mấy lượt, nhưng không tìm thấy bất kỳ lọ thuốc khả nghi nào.

Chẳng lẽ là uống thuốc ở ngoài rồi mới về nhà ngủ?

Đầu óc Tần Vũ đang hoạt động hết công suất, không ngờ đèn trong phòng bỗng bật sáng.

Người đàn ông kia...

Bật dậy rồi!!!

Tần Vũ lập tức lùi vào vùng tối trong phòng, cố gắng trấn tĩnh lại sau cú sốc lớn.

Ba giây sau, cô suýt khóc vì nhận ra hành vi ngớ ngẩn của mình.

Vừa nãy không biến về hình người đã vội đi kiểm tra hơi thở của anh ta, cô mà cảm nhận được gì mới là lạ!