Trông thật tội nghiệp.
Nhìn độ tuổi thì chắc chỉ học cấp hai, không biết trong lòng đang có chuyện gì mà buồn đến thế.
Tần Vũ do dự không biết có nên bước ra an ủi đôi câu không, thì thằng bé đột nhiên đứng bật dậy, lấy hết can đảm trèo qua lan can nhảy xuống dưới.
“Bùm...”
Mặt hồ nổi lên một tầng sóng nước.
Ba lô của thằng bé quá nặng, kéo nó chìm dần xuống, chỉ vài giây sau đã biến mất tăm.
Tần Vũ không thể bận tâm đến những thứ khác nữa, lao đến đúng chỗ đó trên cầu, nhảy theo xuống hồ cứu người.
Vừa xuống nước, vẫy vài cái, cô kinh hoàng phát hiện thân xác này hoàn toàn không biết bơi. Mà bản thân cô thì biết bơi đấy, nhưng chẳng hiểu sao lúc này hai chân cứ như đổ chì, không sao dùng sức được.
Xong đời rồi.
Tần Vũ vùng vẫy không ngừng, dốc hết sức lực hô hoán cầu cứu.
“Cứu mạng với!”
“Có ai không!”
“Sắp chết rồi!”
“...”
Gọi mãi mà bờ hồ không có lấy một bóng người, Tần Vũ rơi vào tuyệt vọng, cơ thể cũng bắt đầu chìm xuống.
Cô vốn dĩ là một người đã chết, chết thêm lần nữa cũng chẳng sao. Hơn nữa, đến lúc không chịu được nữa, cô vẫn còn cách tháo kẹp tóc ra để trở về dạng hồn mà trốn. Nhưng còn thằng bé thì sao? Cô sao có thể trơ mắt nhìn nó chết trước mặt mình.
Đây là lần thứ hai cô nhận nhiệm vụ, và cũng là lần thứ hai thất bại.
Cô bắt đầu hoài nghi bản thân, có phải lúc trước nên nghe lời Tiêu Tiêu, đừng gia nhập cái đội hành động đặc biệt ở Nhân gian này thì hơn.
Có lẽ, ở địa phủ nhận việc văn phòng mới là lựa chọn phù hợp nhất với cô. Những nhiệm vụ khó thế này cứ để người chuyên nghiệp làm thì hơn...
Trong lúc chìm xuống, Tần Vũ cố tìm vị trí của thằng bé, cô bất ngờ phát hiện thân xác này tuy không biết bơi, nhưng dung lượng phổi lại rất khá.
Thấy bóng dáng nhỏ bé cùng khuôn mặt trắng bệch của thằng bé nơi đáy hồ, Tần Vũ phồng má lên, thầm nghĩ: Lần này dù liều mạng cũng phải cố thêm một lần nữa!
Tần Vũ ráng giữ thăng bằng trong nước, một tay cố gắng với về phía thằng bé, cuối cùng nắm được dây đeo ba lô.
Nói cho cùng thì cũng là cái ba lô chết tiệt này gây họa, Tần Vũ dốc hết sức lực kéo ba lô khỏi người thằng bé.
Cô định ráng đẩy nó lên thêm một đoạn, nhưng bản thân đã không chịu nổi nữa.
Ngay khoảnh khắc đó, dưới nước chợt lóe lên một tia sáng, một bàn tay túm lấy cổ chân cô.
Có người đến cứu rồi!!!