Chương 9

Đối diện cửa hàng vàng mã là một cô nhi viện tồi tàn, lúc này hai cánh cửa tróc sơn được người bên trong mở ra, một người đàn ông trung niên dáng người phát tướng đi ra, đội mũ lên đầu, mấy đứa trẻ chạy từ trong cửa ra theo sau, được một bà lão dẫn dắt, mọi người lưu luyến không rời chia tay với người đàn ông trung niên kia.

Cậu học trò thấy ánh mắt Tống Nhạn Tây nhìn về phía đó, bèn chủ động nói: “Đó là ông chủ Trần, ông ấy là một đại thiện nhân đấy! Hơn hai mươi đứa trẻ được nhận nuôi trong cô nhi viện này đều dựa cả vào sự tài trợ của ông ấy, nghe nói vì mấy đứa trẻ này mà trong nhà ông ấy còn bán đi hai cửa tiệm.”

Cậu ta lại ghen tị với đám trẻ trong đó: “Số bọn chúng tốt thật, chúng tôi hồi nhỏ đâu có vận may tốt thế này, có thể gặp được người tốt.”

Cậu ta đang nói, thấy Tống Nhạn Tây đã dời mắt đi, bèn tưởng cô không hứng thú nên không nói thêm nữa, vội vàng tăng tốc độ, rất nhanh đã cắt xong chỗ giấy vàng: “Tiểu thư xong rồi, gói hết lại ư?”

Tống Nhạn Tây gật đầu, nhưng lại cầm cây bút chuyên dùng viết thϊếp cho người ta trên quầy chấm vào chu sa, lấy một tờ giấy viết vài chữ.

Cậu học trò ngẩn ra, nhưng cậu ta không biết chữ mấy, cảm thấy Tống Nhạn Tây đang vẽ bùa, lại trông không giống lắm, cậu ta thấy các đại sư vẽ bùa miệng đều phải niệm chú cơ! Mà ngay trong lúc cậu ta đang ngẩn ngơ, Tống Nhạn Tây đã cầm đồ rời đi.

Cô đuổi theo vị thương nhân họ Trần kia: “Tiên sinh, xin chờ một chút.”

Ông chủ Trần nghe thấy có người gọi, quay người lại, thấy là một cô gái lạ mặt, nhất thời có chút khó hiểu, nhìn trái ngó phải, xác định là gọi mình mới hỏi: “Tiểu thư có việc gì sao?”

Tống Nhạn Tây nắm chặt lá bùa trong tay, chỉ cảm thấy nếu mở miệng nói thẳng với ông ấy là sắp có họa huyết quang thì chắc chắn sẽ bị coi là kẻ điên, nhưng cô quan sát ông chủ Trần này, trong thời gian gần, thậm chí rất có khả năng là ngay hôm nay, sẽ gặp đại hung, cho nên trong lòng có chút sốt ruột, bèn đưa thẳng lá bùa cho ông ấy, khẩn khoản nói: “Tiên sinh, ngài giữ cái này bên mình được không?”

Ông chủ Trần liếc nhìn lá bùa cô đưa, cười với cô đầy lịch sự, sau đó không nói gì cả, xoay người bỏ đi.

Đại khái là coi cô như người điên rồi.

Nhưng người ta tương đối có hàm dưỡng, một câu nặng lời cũng không nói với cô.

Tống Nhạn Tây lại nóng như lửa đốt, ông chủ Trần này mà xảy ra chuyện thì hơn hai mươi đứa trẻ kia chẳng phải mất đi chỗ dựa sao?

Mắt thấy bóng dáng ông chủ Trần đi càng lúc càng xa, cô tóm lấy hai bé trai chạy ngang qua người, đưa cho chúng hai đồng bạc, bảo hai cậu bé nghĩ cách nhét lá bùa này vào túi áo hoặc túi cặp của ông chủ Trần.

Trẻ con đâu đã bao giờ thấy đồng bạc? Nghĩ cũng chẳng nghĩ liền đồng ý ngay, nhận lấy bùa và đồng bạc của Tống Nhạn Tây, một đứa cầm đồng bạc thổi một cái trước miệng, vội vàng áp vào tai nghe, xác nhận là thật xong liền vui vẻ kéo anh em của mình đuổi theo hướng ông chủ Trần.