Chương 49

“Tiểu thư?” Tống Đức Nhân bị tiếng gọi này làm cho nổi da gà, là Tống Nhạn Tây gầy nhỏ lại bệnh tật ốm yếu, sao có thể?

Nhưng lúc này Tống Nhạn Tây đã quay người lại, ngồi xuống chiếc ghế mây bên cạnh, nhất cử nhất động đều mê hoặc khiến Tống Đức Nhân không dời mắt được, tim đập thình thịch: “Chị, chị thực sự là chị tư?”

Tống Nhạn Tây nhận lấy tách trà Đào Đào đưa tận tay, ngước mắt liếc nhìn hắn, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi biết cậu có không ít bạn bè hồ bằng cẩu hữu, ngày mai cậu tìm mấy người, tìm thêm mấy chiếc xe cùng tôi đến nhà họ Chương.”

“Chị thực sự là Tống Nhạn Tây?” Tống Đức Nhân phản ứng lại, gan to hơn một chút, gọi thẳng tên Tống Nhạn Tây, đồng thời bước lên trước, muốn nhìn cho rõ hơn chút nữa.

Lại nghe Tống Nhạn Tây cười lạnh một tiếng: “Tôi không phải, chẳng lẽ cậu phải à? Chỗ mẹ tôi thì cậu tự nghĩ cách, dù sao đừng để bà ấy biết, đồ của tôi thì cậu cũng đừng hòng đánh chủ ý, nếu không, kết cục của nhà họ Chương chính là kết cục của cậu.”

Cô nói lời độc địa, nhưng Tống Đức Nhân lại không biết tốt xấu, càng cảm thấy bà chị này mê người quá, bệnh cũ lại tái phát.

Đào Đào đang tức giận định ngăn cản, lại thấy ánh mắt của Tống Nhạn Tây ra hiệu cho cô ấy lui xuống trước.

Tống Đức Nhân thấy Tống Nhạn Tây chủ động đuổi Đào Đào đi, đang hưng phấn cúi người vươn tay định ôm eo Tống Nhạn Tây thì bỗng nhiên nghe thấy Tống Nhạn Tây nói một câu bên tai, sợ đến mức hắn lập tức sởn tóc gáy, lùi liền mấy bước, vẻ mặt kinh hãi đề phòng nhìn cô: “Sao chị biết?”

Chuyện đó, ngoài hắn ra thì không ai biết cả.

“Tôi không chỉ biết chuyện này, tôi còn biết cậu mỗi ngày mỗi giờ mỗi khắc đang làm cái gì?” Sau đó còn kể chi tiết lịch trình hôm qua của Tống Đức Nhân. Nhìn khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi của Tống Đức Nhân, cô cười bồi thêm một câu: “Cho nên ấy à, cái tâm tư không nên có đó cậu thu lại đi, lời tôi nói thì cậu phải nghe, như vậy chúng ta vẫn là chị em tốt.”

Tống Đức Nhân chỉ cảm thấy Tống Nhạn Tây như thiên tiên lúc này chính là ma quỷ, hắn cũng không muốn ở lại một giây nào nữa, lập tức quay người ba chân bốn cẳng chạy mất.

Điều này khiến Đào Đào ở ngoài tiểu viện tò mò không thôi, nhưng nghĩ thầm tiểu thư đã chế ngự được hắn là tốt rồi.

Còn Tống Đức Nhân về nhà, nằm trên giường suy nghĩ cả đêm, ngày hôm sau vẫn nhận mệnh nghe lời, gọi điện thoại gọi người gọi xe, đến cửa nhà họ Chương tập hợp.

Bản thân thì đích thân đi đón Tống Nhạn Tây.

Ở cửa nhà họ Chương, hai ngày nay ngoài phóng viên ra, còn có người của tiệm hút thuốc phiện đến đòi nợ.

Xung quanh còn có người của phủ Tư lệnh.

Chương lão gia trước đây đều là thanh toán theo tháng, bây giờ tiệm hút biết nhà ông ta nghèo rớt mồng tơi, chi tiêu toàn dựa vào con dâu, trước mắt toang rồi, sợ tiền của mình mất trắng, cho nên cho người chặn ở đây.