Chương 42

Vốn dĩ Tư lệnh còn muốn tạo mối quan hệ với Từ lão, mấy học trò của ông ta đều là nhân vật có chút tiếng tăm trong giới chính trị, nhưng bây giờ dì hai cảm thấy, Từ lão mà nuôi dạy ra đứa con gái như vậy, thì học trò dạy ra chắc cũng chẳng ra gì, đa phần là bọn hám danh trục lợi.

Lại thấy Chương Diệc Bạch có vẻ muốn ra mặt cho Chương Tuệ Tâm, bèn nói: “Tư lệnh chúng tôi bây giờ cũng học theo Chương tiên sinh, làm một nhân vật thời thượng, hiện giờ tình cảm không hòa hợp với Chương tiểu thư, tự nhiên là ly hôn. Của hồi môn của cô ta, à, đều ở trên xe phía sau đấy, không biết Tống tiểu thư có ở đây không? Nếu cô ấy ở đây, tốt nhất là đích thân đến kiểm kê một chút, cái nào thiếu là chị gái cậu đã đem tặng người khác rồi, chúng tôi cũng không có cách nào tìm lại được.”

Dì hai nói thì nhẹ nhàng, nhưng đối với nhà họ Chương, quả thực là sét đánh giữa trời quang, Chương thái thái trợn mắt lên, rồi ngất xỉu, lập tức một mảng người ngã ngựa đổ, Chương lão gia cũng tức đến run rẩy cả người, lúc này vẫn là dì hai Cao Tú Trinh của ông ta ghé tai nhắc nhở: “Lão gia, ngàn giận vạn hờn, chúng ta cũng không nên gây khó dễ với tiền bạc, ông đừng vội, chúng ta cứ kiểm kê đồ đạc trước đã, con ranh kia giờ lại không có mặt, nếu nó dám bước chân vào cửa nhà họ Chương nửa bước thì đừng hòng đi ra nữa.”

Lại cẩn thận nhắc nhở bên tai Chương lão gia, cái thông báo ly hôn trên báo kia không tính, chung quy vẫn phải lấy giấy chứng nhận ly hôn.

Cho nên số đồ này vẫn là của nhà họ Chương, Tống Nhạn Tây vẫn là con dâu nhà họ Chương.

Chương lão gia nghe vậy, trong lòng dễ chịu hơn chút, lập tức bước lên đích thân kiểm kê của hồi môn.

Tống Đức Nhân đứng nhìn bên cạnh, nhưng không động đậy. Theo lý mà nói, bây giờ hắn lấy tư cách người nhà mẹ đẻ của Tống Nhạn Tây để tiếp nhận số của hồi môn này là hợp lý nhất.

Đám huynh đệ đi cùng không hiểu: “Anh Tống, đó đều là đồ cổ giá trị ngàn vàng đấy, anh cứ trơ mắt nhìn nhà họ Chương lấy về như vậy sao?”

Tống Đức Nhân cười ha hả: “Chị tư tôi gốc gác thế nào tôi còn không biết sao? Chị ấy không có mặt mũi lớn đến thế, khiến phủ Tư lệnh phải trả lại đồ đâu, hành động hôm nay của phủ Tư lệnh, chẳng qua là muốn kiếm cái tiếng thơm thôi, nhưng nhà họ Chương không biết điều, cho dù không lấy những thứ này ra bồi lễ xin lỗi thì ít nhất cũng phải có chút biểu hiện, đằng này tụi bay xem họ... Haha, nhà họ Chương sắp tàn rồi!”

Hắn tuy không thông minh lại khốn nạn, nhưng đôi khi lại nhìn thấu sự đời.

Mọi người ở cửa lớn giờ đều bị thu hút bởi những chiếc xe đầy ắp đồ cổ, mà không để ý đến trên cây cổ thụ bên cạnh cửa lớn nhà họ Chương còn có một con hạc giấy đang đậu.

Rõ ràng là hạc gấp bằng giấy, nhưng lại như có sự sống, nghe xong lời của Tống Đức Nhân liền quay người bay đi.