"Dễ chịu không?"
Nguyễn Đóa Đóa móc móc lỗ tai, ngẩng đầu nhìn thẳng hai vị chủ nhiệm, giọng điệu dửng dưng:
"Trương Siêu chen ngang khıêυ khí©h tôi, tôi chỉ tự vệ. Về phần thùng canh bị đổ, nếu nhà ăn cần bồi thường, tôi chấp nhận. Nếu hai vị chủ nhiệm muốn phạt tôi làm trực nhật, tôi cũng không phản đối."
Cô dừng lại một chút, rồi nhếch môi đầy châm chọc:
"Vậy nên, có thể đừng nói nhảm nữa không? Tôi đói lắm rồi, mà nếu ăn không đủ no, cũng chẳng có sức mà đi quét dọn đâu."
Mấy lời dài dòng của hai thầy giáo chẳng qua chỉ là đang muốn đổ hết trách nhiệm lên đầu cô vì Trương Siêu có gia thế mạnh, là con trai của một trong những gia đình giàu nhất Bắc Thành.
[Đáng tiếc, trong từ điển của đại lão không có bốn chữ "tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục".]
Nếu cô không thoải mái, vậy thì ai cũng đừng mong dễ chịu!
[Thật xin lỗi, Nguyễn Đóa Đóa, hiện tại cơ thể này là của tôi. Tôi sẽ không để người khác tùy tiện chà đạp cô như trước nữa.]
Hai vị chủ nhiệm bị thái độ vô sỉ, ngang ngược của cô chọc tức đến mức suýt nữa hộc máu, chỉ biết nhìn nhau mà không nói nên lời.
Trước đây Nguyễn Đóa Đóa là người hoàn toàn không có chút tồn tại, sao bây giờ lại trở thành như thế này?
Thầy chủ nhiệm tức giận đến mức mặt đỏ bừng, đập bàn quát lớn:
"Với thái độ và phẩm chất như em, em không xứng đáng ở lại lớp một! Chủ nhiệm lớp em đâu?!"
Đúng lúc đó, chủ nhiệm lớp ban một dẫn theo một người đàn ông trẻ tuổi bước vào văn phòng, nói:
"Chủ nhiệm, phụ huynh của Nguyễn Đóa Đóa đã đến."
Thầy chủ nhiệm vừa quay đầu lại, nhìn thấy người vừa đến thì hơi khựng lại, ánh mắt mang theo chút nghi hoặc.
Người đàn ông này quá trẻ, dù ăn mặc đơn giản nhưng không thể che giấu được khí chất sắc bén, lạnh lẽo toát ra từ trong cốt tủy.
Niên cấp chủ nhiệm không nghĩ nhiều, cứ như tìm thấy cứu tinh, lập tức nghiêm giọng tố cáo:
"Phụ huynh của Nguyễn Đóa Đóa, ông xem thái độ của con gái ông đi! Không hề biết lễ phép, còn công khai đánh nhau trong trường học, gây ra ảnh hưởng cực kỳ xấu ——"
Tần Tranh chẳng thèm quan tâm đến bài tố cáo dài lê thê của ông ta, ánh mắt anh chỉ tìm kiếm cô nhóc gây chuyện kia.
Nguyễn Đóa Đóa đang bị phạt đứng ở giữa phòng, hai tay giơ cao ôm một chồng sách giáo khoa.
Trên người cô không có vết thương, quần áo vẫn còn nguyên vẹn.
Anh khẽ nhíu mày.
[Có ý tứ.]
Anh lơ đễnh nhìn về phía chủ nhiệm lớp, cắt ngang lời của niên cấp chủ nhiệm:
"Nhà ăn của trường có camera giám sát không?"
Một câu hỏi ngắn gọn làm niên cấp chủ nhiệm lập tức khựng lại.
Nguyễn Đóa Đóa khẽ đảo mắt, ngay khi Tần Tranh nhìn qua, cô lập tức cụp mi.
[Ở trường, mình có thể tùy ý hành động, nhưng trước mặt vị hôn phu tiện nghi này, mình phải thu liễm lại.]
[Người đàn ông này rất nguy hiểm.]
Hắn không giống những bậc phụ huynh bình thường, không mù quáng tin vào lời giáo viên, mà trực tiếp yêu cầu xem camera giám sát.
Nhiều bậc phụ huynh, chỉ cần nhận được cuộc gọi từ giáo viên, liền nghiễm nhiên cho rằng con mình sai.
[Hừ, một cây làm chẳng nên non.]
Thầy chủ nhiệm nhìn ra người này không đơn giản, cố gắng cười gượng, giữ gìn hình tượng của trường:
"Có, trường chúng tôi tất cả các khu vực công cộng đều có camera giám sát."
Tần Tranh gật đầu, không dài dòng:
"Tốt. Vậy làm phiền thầy sắp xếp người đưa tôi đến xem. Nếu thật sự là Nguyễn Đóa Đóa sai, tôi nhất định sẽ phối hợp với nhà trường, nên phạt thế nào cũng được."
Hai vị chủ nhiệm đưa mắt nhìn nhau, cùng thở phào nhẹ nhõm.
---
Nửa giờ sau, Tần Tranh quay trở lại.
Vừa bước vào, anh thấy cô nhóc vẫn đang đứng yên một chỗ, tay vẫn ôm chồng sách.
Anh không hề đau lòng.
Dù sao đi nữa, đánh nhau trong trường học là sai, hoàn toàn vi phạm kỷ luật.
Kinh Niệm nghe thấy tiếng động phía sau, lập tức căng tai lắng nghe, chờ xem kết quả xử lý.
Giây lát sau, cô nghe thấy giọng nói trầm ổn của Tần Tranh:
"Nguyễn Đóa Đóa đánh nhau là sai. Cô ấy vi phạm nội quy nhà trường, hình phạt của trường, tôi chấp nhận."
Tần Tranh dứt khoát đồng ý, khiến hai vị chủ nhiệm hoàn toàn yên tâm, cũng tìm lại được chút thể diện.
Thầy chủ nhiệm ho nhẹ, cầm quyết định xử phạt trên tay, đọc:
"Nguyễn Đóa Đóa sẽ bị ghi "đại qua" (hình thức phạt nặng nhất trước khi bị đình chỉ học), thứ hai tuần sau phải viết một bài kiểm điểm một nghìn chữ trước toàn trường. Về thiệt hại thùng canh nhà ăn, em ấy phải bồi thường theo giá thị trường, ngoài ra, sẽ phải trực nhật căng-tin trong một tháng."
"Về phần thái độ vô lễ ——"
Ánh mắt lạnh lẽo của Tần Tranh quét sang phía thầy chủ nhiệm, khóe môi khẽ nhếch lên:
"Xin lỗi, tôi chưa nói xong."
Cả văn phòng lập tức im lặng.
Tần Tranh thong thả nói tiếp:
"Nguyễn Đóa Đóa làm sai, phải chịu phạt, tôi không có ý kiến. Nhưng nguyên nhân của sự việc là do học sinh lớp ba khıêυ khí©h trước. Xin hỏi, nhà trường sẽ xử lý thế nào?"