Liên Sâm tức đến bật dậy, đi vòng vòng phòng khách tìm hung khí.
Cuối cùng không tìm được gì, nổi khùng xách luôn cái gối ôm cưng của Hứa Hữu Thu trên sofa, chính là cái mà cậu yêu quý nhất ném xuống đất, giẫm lên như giẫm rác.
Hứa Hữu Thu lập tức bùng nổ, thả chó, xắn tay áo lao tới: “Liên Sâm! Đồ khốn! Buông gối của tôi ra!”
Cái gối đó là phần thưởng duy nhất cậu từng đoạt được khi tham gia giải đua xe, đã mười mấy năm, cậu luôn giữ gìn cẩn thận, giặt định kỳ, còn thương nó hơn bản thân mình.
Liên Sâm hừ lạnh, chộp gối chạy ra cửa sổ, giơ ra ngoài đúng hướng hồ bơi: “Đổi tên con chó lại, anh trả gối. Không thì anh ném xuống hồ!”
Hứa Hữu Thu trợn tròn mắt, nghiến răng mấy phút rồi giơ ngón giữa.
Cậu không tin Liên Sâm dám ném!
Gối ôm rơi xuống hồ bơi với độ chính xác tuyệt đối.
Hứa Hữu Thu gạt tay Liên Sâm, thò đầu ra cửa sổ nhìn, thấy cái gối ngấm nước từng chút một.
“Anh! Liên tổng, giỏi lắm!”
Cậu nghiến răng rít lên: “Lần này cho dù anh có quỳ xuống cầu xin tôi quay lại, tôi cũng tuyệt đối không tái hôn! Tôi sẽ dùng tiền của anh đi nuôi trai bao! Anh trước kia mở bao nhiêu chai rượu Ace of Spades cho trai bao, tôi sẽ mở gấp mười lần!”
Giờ thì cậu giàu rồi!
Mấy lời đó làm Liên Sâm cười đến cong cả eo:
“Em cứ thử đi, xem trong cái thành phố Tứ Phụng này còn có quán bar nào dám cho em thuê trai bao.”
“Anh ỷ thế hϊếp người!” Hứa Hữu Thu quay đầu, ánh mắt như muốn đâm chết anh.
Liên Sâm ngẩng đầu, vênh mặt: “Đừng quên, anh họ Liên.”
Hứa Hữu Thu hít sâu một hơi:
“Anh họ Liên phải không? Ghê gớm thật, lúc mới cưới dụ tôi lên giường còn nói muốn theo họ tôi, giờ quay ngoắt lại nhận họ mình.”
Liên Sâm nhún vai, cực kỳ khốn nạn mà thản nhiên đáp:
“Lời đàn ông nói trên giường thì ai tin? Em không biết à?”
Nói rồi bình thản quay về sofa, cầm tay cầm chơi tiếp Super Mario.
Hứa Hữu Thu lôi cái gối ôm từ dưới hồ bơi lên, toàn bộ đã ướt nhẹp, nước nhỏ tong tỏng.
Cậu tức đến mặt đỏ bừng, nhịn không xé xác được Liên Sâm là vì nước hồ được lọc sạch định kỳ, không bẩn. Nếu không cậu đã quay đầu quyết tử một trận rồi.
Tâm trạng càng lúc càng tệ, cậu ôm chó bước ngang qua lưng Liên Sâm, rồi rất vô tình mà hữu ý đi ngang qua công tắc điện của biệt thự.
Đúng lúc Super Mario sắp về đích, "tách" một cái, cả biệt thự chìm trong bóng tối.
“Hứa! Hữu! Chim!”
Đáp lại anh là một tràng cười sặc mùi trả thù ngọt ngào, cùng tiếng bước chân “bịch bịch bịch” chạy lên lầu, cửa phòng đóng cái "rầm" ngay sau đó.