Hừ, cùng lắm thì tiêu hết tiền của anh, tôi đây không tin là không tìm được đối tác khác!
Phụng Vĩ Hạng là khu nhà giàu nức tiếng trong thành, không phú thì quý, không quan thì thương nhân ngàn tỷ.
Nếu không phải do kết hôn với Liên Sâm, đời này Hứa Hữu Thu chưa chắc đã được bước chân vào đó, chứ đừng nói đến chuyện căn biệt thự trong đó đứng tên cậu.
Hừ, biệt thự đứng tên tôi mà tôi lại không được ở à?
Cậu ra lệnh cho giám đốc vận hành đi tìm lại các đối tác cũ, còn bản thân thì vênh váo khí thế xách một con chó Shiba Inu từ tiệm thú cưng về, đặt tên là Liên Liên.
Rồi lôi thẳng nó về biệt thự Phụng Vĩ Hạng.
Vừa mở cửa bước vào nhà, cậu thấy Liên Sâm lẽ ra giờ này phải đang ngồi công ty làm việc, lại trần như nhộng ngồi bệt dưới đất trước ghế sofa, tay cầm tay cầm chơi game.
Vừa thấy cậu về, anh nói ngay:
“Anh dọn đồ sang phòng khách ngủ rồi.”
Tuy ly hôn như cơm bữa, nhưng bọn họ vẫn ở chung nhà như chưa có gì xảy ra, chỉ là tách phòng ngủ thôi.
Hứa Hữu Thu ngồi bệt xuống thảm, ôm chó vào lòng, dịu dàng gọi: “Liên Liên.”
Liên Sâm nhướng mày: “Biết lấy lòng anh rồi à? Không sao, chỉ cần em chịu cúi đầu một cái, chúng ta lập tức ra cục dân chín—”
Anh chưa kịp nói xong thì thấy đối phương đang bón thịt cho chó, miệng vẫn âu yếm gọi:
“Liên Liên, ăn ngon không?”
Liên Sâm cứng đơ toàn thân, đến mức Super Mario trên màn hình cũng bị đâm chết phựt một phát, dòng chữ Game Over hiện ra đỏ chót.
“Em vừa gọi nó là gì?” Giọng anh thấp xuống.
Hứa Hữu Thu vừa gãi cằm chó vừa đáp:
“Là Liên Liên đó. Sao, không được à? Chẳng lẽ trên đời này chỉ cho mình anh họ Liên?”
Cậu đút miếng cuối cùng cho chó, rồi lại lấy túi cám ra, tự mình ăn thử một viên, nhai nhai gật gù: “Ò? Khá ngon đấy.”
Rồi đút cho chó một viên, còn âu yếm nói:
“Liên Liên, theo anh ngày nào cũng có hạt cao cấp ăn nha.”
Cậu bẻ đầu con chó xoay về phía Liên Sâm, nghiêm túc dặn: “Nhớ kỹ mặt người đàn ông này. Về sau thấy mặt hắn thì ngẩng mặt bước qua, không phải nhìn.”
Liên Sâm rốt cuộc không chịu nổi nữa: “Em đặt tên con chó là Liên Liên anh nhịn, em còn dạy nó bơ mặt anh là sao? Nó ở đây thì cũng là chó của anh chứ!”
“Anh nên nhớ cho rõ, nhà này giờ đứng tên tôi! Anh đã tay trắng ra đi, giờ ăn nhờ ở đậu còn bày đặt lên giọng?”
“Em... em em em em!”