Chương 7

Có điều lần này anh quyết tâm phải gỡ lại mặt mũi. Sáu lần trước đều là anh xuống nước đòi tái hợp, lần này nhất định phải để con chim Thu kia tự đến cầu xin.

Anh chỉ chờ thằng nhỏ tiêu tiền cho sạch, lết đến tìm anh với bộ dạng tơi tả đáng thương, đến lúc đó...

Hừ... cái bờm tai mèo anh đã chuẩn bị kỹ càng, nhất định phải đội lên đầu cậu cho bằng được.

“Con đang nghĩ gì mà cười nham nhở thế?” Liên Nghiên Hân lạnh lùng lườm con trai một cái.

Liên Sâm đưa tay sờ khóe miệng, “Haiz, người lớn các người không hiểu đâu.”

“Không hiểu? Mày giỏi quá ha.” Bà lườm một cái rồi quay sang kéo chồng dậy.

“Đi, chúng ta đi du lịch. Chừng nào hai đứa mày tái hợp thì hãy gọi. Trong thời gian này đừng ai tới quấy rầy vợ chồng già bọn tao. Công ty có phá sản cũng không liên quan. Mà nếu nợ nần, tao sẽ tổ chức họp báo tuyên bố từ mặt mày.”

Liên Sâm: “... Hai người ác thật đấy!”

Vài hôm sau, giới quý tộc ở thành phố Tứ Phụng bắt đầu rộ lên tin đồn: Liên Sâm chán ghét Hứa Hữu Thu. Không biết ai lan ra, nhưng chỉ trong hai ngày đã truyền khắp nơi.

Mấy nhà thế gia vẫn âm thầm để mắt đến chiếc giường bên cạnh Liên Sâm lập tức đưa con cái nhà mình ra ánh sáng. Trước đây không ai dám làm vậy, vì dù hai người có ly hôn bao nhiêu lần, nhà họ Liên cũng chưa bao giờ để lộ ý định thật sự muốn đá Hứa Hữu Thu.

Nhưng đúng lúc Hứa Hữu Thu đang ngủ lại tiệm hai ngày không về nhà, thì hàng loạt đối tác thông báo không gia hạn hợp đồng.

Cậu không nghĩ ra được lí do là gì.

Những đối tác hiện tại đều do Liên Sâm giới thiệu. Trước đây ly hôn rồi cũng chưa từng xảy ra tình huống này. Sao lần này lại cắt đứt hết thế?

Cậu gọi thẳng cho một đối tác hỏi cho rõ ngọn ngành.

Đầu dây bên kia trả lời: “Hứa tổng à, trước đây là nể mặt Liên tổng nên mới chịu ký hợp đồng với giá thấp như vậy. Giờ Liên tổng đích thân nói rằng rất ghét cậu, thì tôi đương nhiên không muốn hợp tác nữa. Trừ khi cậu ra giá khác, tôi hài lòng thì còn thương lượng.”

Ngữ khí rõ ràng chẳng còn chút tôn trọng nào, trái lại còn như đang ngồi xem kịch vui.

Tạ Hữu Thu nghe xong tức muốn ói máu: “Hắn nói ghét tôi?”

“Đúng vậy. Giờ cả Tứ Phụng ai mà không biết cậu bị đá khỏi Phụng Vĩ Hạng rồi? Tự lo lấy thân đi.”

Cúp máy.

Tạ Hữu Thu nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt lạnh như băng.

Hay lắm, Liên Sâm, anh giỏi rồi đấy.