Chương 5

“Cái gì? Hai đứa mày lại đòi ly hôn nữa hả?”

Liên Nghiên Hân nghe xong như thể trời sập đến nơi, vừa mới làm móng xong đã dùng ngón trỏ long lanh đâm thẳng vào trán con trai.

“Nếu mày dám bắt mẹ đi theo mày xin tái hôn lần nữa thì từ nay cắt đứt mẹ con luôn! Đồ bất hiếu, đại bất hiếu!”

“Ba đồng tình.” Liễu Cao Sơn ngồi bên cạnh gật đầu thản nhiên, chăm chú nhìn bàn cờ vây lộn xộn như đời mình.

Liên Sâm giơ tay lên nghiêm trang phát biểu: “Báo cáo mẹ, lần này con không tái hôn nữa đâu. Ngán rồi, chán rồi.”

Người hầu đang rót trà nghe câu đó liền khựng lại, im lặng lui ra.

Liên Nghiên Hân vừa ngắm móng tay vừa lật qua lật lại cười khẩy: “Thôi đi cưng ơi, sáu lần trước mày cũng nói vậy đấy. Muốn chơi kiểu gì thì chơi, miễn đừng kéo ba mẹ theo chịu trận.”

“Biết rồi biết rồi, vậy con lên lầu ngủ đây.”

Liễu Cao Sơn ngẩng đầu: “Giữa ban ngày ban mặt không đi kiếm tiền mà ngủ cái gì?”

Liên Sâm quay đầu trên cầu thang, uể oải nói:

“Con tay trắng rời khỏi nhà đó, giờ có đi kiếm tiền cũng là làm thuê cho cậu ta thôi. Chờ lấy được giấy ly hôn xong rồi tính, mấy hôm nay ba mẹ tiêu xài tiết kiệm chút đi.”

Liễu Cao Sơn: “Không có cửa, ba vừa hứa với lão Dương mua bức danh họa rồi. Đến lúc là phải ra tiền, cả nhà đang trông chờ mày nuôi đó, mày tự biết đường mà hành xử.”

“Con không biết đường, trên đời này còn có kiểu bố mẹ ăn bám con không biết ngượng như hai người à?”

Liên Nghiên Hân vỗ vỗ bộ sườn xám trên người, đứng dậy nói: “Ăn bám? Từ khi mày cưới con chim Thu kia, cả nhà họ Liên chúng ta phải cắt giảm chi tiêu khắp nơi, con có lời nào muốn nói không?”

Bà chỉ vào chén trà bằng sứ trắng trên bàn, sặc mùi chê bai: “Mày nhìn đi, nhìn cái cốc này đi. Mẹ đây cả đời chưa từng uống trà bằng cái thứ rẻ tiền thế này, khách tới nhà mẹ còn chẳng dám mời họ uống nước!”

Liên Sâm đùng đùng bước xuống, đối chất ngay tại trận: “Ba người nhà này toàn là mãnh thú ăn tiền, chỉ trông vào một mình con đi làm. Mấy người tưởng con không bị ảnh hưởng chắc? Nhìn tay con này! Trống trơn, ngón tay trụi lủi! Đến cái nhẫn ngọc con còn không dám đeo. Nhìn cái áo sơ mi này đi, con mặc ba năm rồi đấy!”

Liên Nghiên Hân vặc lại: “Người là do ai theo đuổi?”

Liên Sâm trợn mắt: “Con không theo đuổi, là cậu ta tự nguyện lấy thân báo đáp!”

“Nếu mày không mê sắc thì người ta lấy cái gì ra mà báo đáp?”

Liên Sâm: ... Cạn lời.