Chương 4

Trước mỗi lần định tái hôn, Liên Sâm đều sẽ sai bạn bè đến thăm dò tin tức. Đám người đó chẳng bao giờ đi tay không, thể nào cũng tiện tay tài trợ cho giải đua xe của cậu.

Hứa Hữu Thu cứ ngỡ Bùi Lâm Hành cũng là một trong số đó.

Cậu từng gặp Bùi Lâm Hành vài lần, chỉ biết người này là bạn Liên Sâm, quan hệ bình thường, không thân không sơ.

Không đúng, mới chiều nay vừa ký giấy ly hôn ở cục dân chính, bởi vì còn cái thứ chết tiệt gọi là thời kỳ suy nghĩ lại nên còn phải đợi ba mươi ngày nữa mới chính thức được cấp giấy.

Liên Sâm làm cái gì thế, lần này còn chưa kịp nhận giấy ly hôn đã bắt đầu cử người đi dạo tin rồi?

Không thể nào, không có khả năng.

Cậu lái chiếc siêu xe mới tinh, lòng phơi phới quay về câu lạc bộ. Mấy chục tin nhắn liên tiếp từ Bùi Lâm Hành mời đi ăn, đi uống, đi hóng gió cậu toàn lướt qua cho có.

Cậu rất muốn biết Liên Sâm rốt cuộc gấp cái quỷ gì?

Xe vừa đỗ trước cửa tiệm, cậu ló đầu ra gọi lớn: “Các anh em, tiểu gia ly hôn rồi, giải đua tháng sau được tham gia lại nha!”

Nhân viên trong tiệm nghe xong thì mừng rỡ, bởi vì mỗi lần sếp ly hôn là lương thưởng và ngân sách cửa hàng lại phình to thấy rõ, tham gia giải đua cũng không còn phải tính từng đồng từng xu.

“Anh Hứa, xe này của anh à?”

Quản lý bỏ vòi nước chạy tới, ngó bên trái liếc bên phải, há hốc mồm: “Má ơi, xe này đã được độ lại rồi, chẳng lẽ sau này tụi mình chuyển qua chơi F1 luôn, bỏ MXGP hả?”

Hứa Hữu Thu bước xuống xe: “Bỏ cái đầu cậu, mấy triệu cái xe đó, tôi lấy đâu ra tiền mà sắm dàn F1? Lái mô tô vẫn vui hơn. Mau đem xe cất kỹ, trầy một vết là đừng mơ thấy tiền thưởng cuối năm.”

“Rồi rồi.”

Quản lý lúc này mới như sực nhớ ra điều gì, dè dặt hỏi: “Lại ly hôn với Liên tổng nữa à?”

“Ừ đó.”

“Cái gì?!”

Từ trong tiệm vọt ra một cậu nhóc trông mới mười tám mười chín lao tới túm lấy Hứa Hữu Thu, mặt đầy hoảng hốt: “Lại ly hôn? Lần này chừng nào mới tái hôn?”

Hứa Hữu Thu không nói gì, chỉ nhướng mày cười như không cười.

Cậu nhóc kia lo lắng tới mức muốn phát khóc: “Liên tổng nhất định sẽ tới xin tái hôn cho coi! Hai người coi cục dân chính như điểm check in du lịch à? Này, anh cũng đừng có giỡn hoài vậy, lỡ lần này đùa quá trớn, muốn quay lại cũng không quay được đâu.”

Hứa Hữu Thu giơ tay kẹp cổ cậu ta lôi vào trong, mặc cho đối phương giãy dụa hét om tỏi:

“Tiểu gia mà đồng ý tái hôn lần nữa thì làm chó!”

“... Hả?”

Nghĩ đến mấy hôm trước mình tới bar mở vài chai Ace of Spades bằng thẻ của Liên Sâm, ai dè bị báo thẻ hết hạn mức vì Liên Sâm đã quẹt mất hơn chục chai trước đó, cậu suýt nghẹn chết.

Đừng tưởng tôi không biết Ace of Spades trong bar có nghĩa gì.

Liên Sâm mở mười mấy chai cho nam mẫu!

Hứa Hữu Thu tức điên, hỏi quản lý là cho thằng nào uống, quản lý ngậm miệng không nói, cậu quyết định ly hôn trước cho chắc, để đảm bảo ngân sách của Liên Sâm không tiếp tục chảy vào mấy cái nơi loạn lạc ấy nữa.