Một lúc lâu không ai dám chắc Liên Sâm có nghiêm túc thật không.
Nhìn sắc mặt hắn, vài người đưa mắt ra hiệu cho nhau, đẩy Dương Hoài ra hỏi thử: “Thật đấy à?”
“Thật.”
Nói đến đây thì không ai còn dám đùa nữa. Tuy đều là bạn bè nhưng nói cho cùng cũng là mấy nhà thế gia, mà Liên Sâm lại là người xuất sắc nhất trong lứa con cháu nhà họ Liên. Phụ huynh trong nhà đều dặn phải giữ quan hệ cho khéo. Tính hắn thất thường, hôm nào vui còn đỡ, hôm nào mặt nặng như chì thì đυ.ng vào là dính xui.
Bình thường chỉ có Dương Hoài là bạn nối khố mới dám động vào đề tài kiểu này, giờ đến cậu ta còn im lặng thì ai mà dám hó hé.
Vài giây tĩnh lặng trôi qua, không khí ở bàn rượu mới dần rôm rả lại. Liên Sâm quay sang nhìn người đàn ông nãy giờ ngồi im lặng trong góc, khẽ nâng ly rượu: “A Bùi?”
Bùi Lâm Hành cũng cụng ly, ngửa cổ cạn sạch: “Không có gì, Liên thiếu mở party mừng tái gia nhập hội độc thân à?”
“Thì sao, không được chắc? Cậu cũng nên lấy vợ rồi đấy.”
Dương Hoài chen ngang: “Ủa chẳng phải trước kia Bùi thiếu nói người trong lòng cưới chồng rồi nên cậu mới không lấy ai sao, vẫn còn chờ à?”
Bùi Lâm Hành nhếch môi, “Ừ, đợi được rồi.”
Một tay cầm điện thoại gõ chữ, một tay hờ hững nâng ly rượu, ánh mắt liếc về phía họ: “Nếu theo đuổi thành công, chắc chắn sẽ gửi thiệp mời cho các cậu.”
“Đợi được rồi? Có ý gì đây?” Liên Sâm vốn đang tám chuyện, lập tức xê dịch sang ngồi cạnh hắn.
Bùi Lâm Hành úp điện thoại xuống bàn, bật cười: “Chưa thể nói.”
Nói xong còn liếc nhìn Liên Sâm một cái đầy ẩn ý. Kính trên sống mũi phản quang lấp loáng, hắn đẩy nhẹ rồi lại trở về vẻ điềm nhiên thường thấy.
“Còn làm màu nữa, đến lúc đó để xem ai chơi ngải bắt được cậu.”
---
Cùng lúc đó, ở đầu bên kia thành phố, người đang ôm thẻ của Liên Sâm mà quẹt sướиɠ tay ở trung tâm thương mại — Hứa Hữu Thu, đột nhiên nhận được lời mời kết bạn mới.
Hành Giang Tẩu Mộc: [Nghe nói cậu ly hôn rồi?]
Chỉ nhìn cái tên là biết ai, không cần nghĩ ngợi, Hứa Hữu Thu ấn từ chối ngay.
Nhưng người kia rõ ràng không có ý bỏ cuộc, liên tục gửi thêm ba tin nhắn liền:
Hành Giang Tẩu Mộc: [Ly hôn chia được bao nhiêu?]
Hành Giang Tẩu Mộc: [Cuối tháng tới cậu còn đủ tiền làm giải đua xe không?]
Hành Giang Tẩu Mộc: [Tôi tài trợ năm mươi triệu.]
Đến tin thứ ba thì Hứa Hữu Thu lập tức đồng ý kết bạn, thuận tay gửi luôn một dấu chấm hỏi.
Hành Giang Tẩu Mộc: [Ghi chú: Bùi Lâm Hành.]
Cậu hỏi ngay: “Khi nào chuyển tiền?”
“Thưa anh, mấy bộ đồ đua xe này đều là mẫu mới, anh định lấy hết hay chỉ vài bộ?”
Hứa Hữu Thu lấy thẻ ra: “Lấy hết, gửi về câu lạc bộ giúp tôi.”
Vừa nói vừa rời khỏi cửa hàng, đi ngang thấy quầy bán kẹo hồ lô ở hành lang trung tâm thương mại thì tiện tay mua một xiên vị xoài, cắn một miếng, vừa nhai vừa rủa thầm: “Liên Sâm gấp gì mà đòi quay lại chứ?”
Tiền của anh tôi còn chưa tiêu xong kia mà.