Chương 2

Vừa lên xe, Liên Sâm móc túi quần lấy ra hai đồng xu thảy vào khe giữa ghế ngồi.

Cái tên Hứa Hữu Thu đúng là đồ khốn, biết rõ đoạn này khó bắt xe mà cũng không thèm để lại chìa khóa xe. Chiếc xe thể thao hắn mới mua về, ngồi chưa nóng ghế thì cũng đã bị cậu ta cưỡi mất.

Nơi tụ họp đã chật kín người, vừa thấy hắn đến, đám đông vốn đã ồn ào lại càng náo nhiệt hơn.

“Ô kìa, Liên tổng đến rồi! Nay bao nguyên bàn nha?”

Liên Sâm liếc đám anh em vô dụng kia một cái, tiện tay chọn đại chỗ ngồi: “Bao cái đầu mấy người á, tôi lại vừa tay trắng rồi. Cậu ta ngay cả hai trăm đồng tiền mặt trong ví tôi cũng không tha, lục sạch.”

Vừa nói vừa chìa tay xin điếu thuốc từ người bên cạnh, châm lửa, tiện thể kéo lỏng cà vạt, mắt đảo một vòng nhìn vào đám người đang quẩy trong sàn nhảy.

Không ai tỏ vẻ bất ngờ, dù gì chuyện như vậy đã xảy ra không biết bao nhiêu lần rồi.

Dựa gần nhất là Dương Hoài vòng tay qua vai hắn, trêu:

“Cùng lắm thì vài hôm nữa hai người lại tái hợp, có gì đâu? Tiền sớm muộn cũng về túi thôi.”

Tái hợp á?

Tái cái con khỉ! Mỗi lần tái hợp là mỗi lần Hứa Hữu Thu tiêu tiền của hắn như nước. Công ty của hắn mà không phải tài sản trước hôn nhân chắc cũng bị làm cho phá sản luôn rồi. Dù vẫn còn ít tài sản riêng đủ sống nhưng hiện tại thì sạch túi thật, ngay cả mấy cái thẻ cũng bị cậu ta lôi hết đi, lấy đâu mà xài?

“Lần này...”

Liên Sâm phất tay, mặt mũi nghiêm trọng: “Lần này ông đây tuyệt đối không tái hôn nữa! Chờ đấy, tôi sẽ kiếm một tiểu ca trẻ trung đẹp trai khác, sớm đã chán ngấy cái bản mặt chó của cậu ta rồi.”

Thật ra Liên Sâm còn hơn Hứa Hữu Thu ba tuổi, lúc hắn học tiểu học thì cha mẹ Hứa Hữu Thu mất. Hắn lên cấp hai, người kia thì đi rửa xe thuê. Lúc Liên Sâm học cấp ba thì tên đó đã biết lái con Chery cũ mèm đi chạy đua chui với người ta.

Đến khi hắn tốt nghiệp đại học, Hứa Hữu Thu lại đi thầu cái câu lạc bộ đua xe sắp đóng cửa. Sau đó hai người cưới nhau, Hứa Hữu Thu một bước hóa thân thành phu nhân chủ tịch tập đoàn Liên Thị.

Đám bạn tất nhiên không tin: “Thật hả? Liên thiếu à, đừng mạnh miệng nữa. Tôi còn nhớ lần trước hai người ly hôn mới có một tháng mà cậu đã cúp đuôi chạy tới cầu xin người ta về, còn dắt cả ba mẹ theo năn nỉ nữa cơ!”

Lần đó đúng là mất mặt.

Liên Sâm vừa gom lại được ít tiền sau ly hôn, biết Hứa Hữu Thu đã tiêu gần hết một nửa, lập tức cầm thẻ chạy tới xin người ta quay về, mà Hứa Hữu Thu chẳng thèm để ý.

Hết cách, đành kéo cả phụ huynh tới nói giúp, suýt nữa bị bố mẹ đánh gãy chân. Vụ đó khiến cả thành phố Tứ Phụng được phen cười vỡ bụng.

Nhà họ Liên vốn là đại hộ giàu có trong vùng, chuyện nhỏ cũng truyền khắp phố.

“Còn lần trước nữa, ly hôn được bao lâu nhỉ? Hai tuần? Cậu còn mời hẳn một tay đua nổi tiếng quốc tế về để thuyết phục người ta.”

“Rồi còn nữa...”

Cả đám bắt đầu thi nhau khui lại thành tích đen tối của Liên Sâm, chẳng ai buồn để ý mặt hắn đã đen như đáy nồi.

Bốp!

Tiếng vỗ bàn dữ dội vang lên, cả đám im bặt quay lại.

Liên Sâm trừng mắt nói: “Tôi mà cầu xin cậu ta tái hôn lần nữa thì tôi là chó!”