Nhưng nhìn từ chiều nay thì rõ ràng Hứa Hữu Thu đâu có chán.
Cậu có một thói quen nhỏ là khi xấu hổ tai sẽ động đậy, chiều nay hắn chỉ vừa nhúc nhích một chút, tai Hứa Hữu Thu liền động. Giống như trước kia, chỉ cần hắn hơi trêu chọc, Hứa Hữu Thu sẽ mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Vậy thì chán ở chỗ nào chứ?
“Gâu gâu gâu~”
Con chó Shiba ngồi ghế phụ lái sủa lên.
Liên Sâm ngừng hồi tưởng: “Ba mày sắp nɠɵạı ŧìиɧ rồi, mình đi bắt về rồi nấu cho mày ăn thêm một bữa nha?”
Con chó Shiba lè lưỡi, như thể nước dãi sắp chảy ra đến nơi.
Liên Sâm cười: “Được, Sài Tổng!”
“Gâu gâu!” Con chó Shiba dường như không thích cái tên này.
“Gâu gâu!”
Liên Sâm nhớ đến cái tên Hứa Hữu Thu đặt cho nó, mặt lại sa sầm. Tối nay hắn phải trói Hứa Hữu Thu lại làm một trận: “Mày cứ gọi là Sài Tổng đi.”
“Gâu gâu!”
Reng reng reng~
“Alo.”
“Liên Ca, A Bùi đưa Hứa Hữu Thu đi rồi.”
Liên Sâm ngạc nhiên: “Hả? Nhanh vậy đã kết thúc đấu giá rồi sao?”
Bên Dương Hoài rất ồn ào, lớn tiếng nói: “Đúng vậy, A Bùi ra năm mươi triệu. Không ai trả nổi nữa, Hứa Hữu Thu liền đi theo cậu ta rồi.”
Liên Sâm không chút sốt ruột: “Ừm, thế bọn họ đi phòng riêng nào rồi?”
“Ra khỏi quán bar rồi.”
“Ừm, đi con phố nhỏ nào rồi?”
Dương Hoài hỏi: “Anh không sợ cậu ta thật sự có gì với A Bùi sao?”
Liên Sâm vẫn thản nhiên: “Không sợ, A Bùi có người trong lòng rồi. Cùng lắm thì cũng như trước đây thôi, đưa Hứa Thu Điểu đi ăn quán vỉa hè.”
Trước đây có lần hai người họ cãi nhau rất gay gắt. Công ty hắn có dự án gặp chút vấn đề, nên hắn không có thời gian dỗ dành Hứa Hữu Thu.
Về nhà không thấy người, gọi điện cũng không bắt máy, hắn suýt báo cảnh sát. Đến rạng sáng thì Bùi Lâm Hành đưa Hứa Hữu Thu về, trên tay cậu còn xách cả đống đồ ăn vỉa hè, nào là đậu phụ thối, mì cay, ngô cuộn các thứ.
Hắn hỏi sao cậu lại ở cùng Bùi Lâm Hành.
Thực ra, Hứa Hữu Thu đang ngồi đợi món ở quán vỉa hè thì vô tình gặp Bùi Lâm Hành.
Cậu không thân với Bùi Lâm Hành, nhưng cậu thấy cãi nhau xong mà không ai dỗ, lại phải tự đi ăn vỉa hè cho hạ giận thì thật mất mặt. Thế là cậu nói là đã hẹn Bùi Lâm Hành đi ăn cùng, ai đó bận rộn không đi với cậu thì có người khác đi với cậu.
Có người bảo hắn thanh cao, cũng có người nói hắn khó chiều. Dù sao thì hắn cũng không ăn được đồ vỉa hè. Không phải chưa từng thử, chỉ là dạ dày hắn không chịu nổi, cứ ăn vào là viêm dạ dày ruột, ăn một lần là lại bị.