Liên Sâm trầm giọng: “Cậu ta ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, ngày nào cũng đi muộn về sớm thì đòi bồi thường gì? Cứ theo quy định hành chính mà khấu trừ, trước khi tan làm đưa bảng lương của cậu ta cho tôi.”
Trưởng phòng nhân sự đáp: “Vâng, Liên Tổng.”
Mười một giờ, cuộc họp kết thúc.
Liên Sâm về văn phòng, ký hết tài liệu cần ký. Thấy trợ lý cứ đứng im một chỗ, vẻ mặt như có điều muốn nói, hắn đặt bút xuống: “Có chuyện gì à?”
“Liên Tổng, nội dung cuộc họp tôi vừa báo cáo có vấn đề gì không ạ?”
“Tôi vừa nãy không trả lời cô à?”
“Không ạ.”
“Báo cáo lại lần nữa, tôi mải ký tên nên không nghe.”
“Vâng, về dự án đấu thầu mới của chính phủ—”
Ding dong ding dong ding dong.
Chuông tin nhắn vang liên tiếp, trợ lý im bặt.
Cô thấy sếp rút điện thoại ra, sắc mặt càng tệ, vẻ bình tĩnh thường ngày biến mất, chỉ còn lại ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống người.
Cô vội lùi ra, sợ bị vạ lây.
Liên Sâm nhìn tin nhắn trừ tiền, nghiến răng:
“Hay lắm, một phát tiêu hàng triệu, lại còn tiêu ở hộp đêm nữa! Được thôi, cứng cáp rồi đấy, thật sự dám đến hộp đêm tìm trai bao rồi. Lại còn đi hẳn ban ngày!”
Hắn muốn xem ai dám mở cửa cho cậu.
“Cô ra ngoài trước đi.”
Trợ lý lập tức chuồn thẳng, còn khép cửa cẩn thận.
Liên Sâm gọi điện, rất nhanh có người bắt máy.
Hắn chưa đợi đối phương lên tiếng đã nói: “Tôi bảo cậu ban ngày mở cửa cho em ấy à? Mấy cậu trai trong quán bar không cần nghỉ ngơi sao?”
Quản lý nghe vậy nhìn quanh, thấy Hứa Hữu Thu đang ngồi xem một đám trai nhảy múa gợi cảm, bèn nói:
“Liên Tổng, Hứa Tổng đã mua lại quán của chúng tôi rồi. Vừa ký hợp đồng chuyển nhượng xong, cậu ấy bảo cho mấy cậu trai đến làm để xem tình hình.”
“Gì cơ?”
Được lắm, Hứa Hữu Thu giỏi thật.
Hắn cúp máy, lập tức gọi thông báo cho các quán bar khác, rồi cầm áo khoác thẳng tiến đến nơi.
Tiếng nhạc quyến rũ bao trùm khắp quán.
Vừa bước vào, hắn đã thấy hai chục cậu trai trên sàn nhảy uốn éo theo điệu nhạc gợi cảm. Đối diện họ, Hứa Hữu Thu nhâm nhi ly rượu một cách khoái trá.
Liên Sâm bước đến, giật phắt ly rượu: “Em đúng là không giữ đạo làm chồng, chúng ta còn chưa ly hôn mà đã không nhịn được đi nɠɵạı ŧìиɧ rồi sao?”
Hắn quát về phía sàn nhảy: “Cút hết!”
Mấy cậu trai vừa nhìn rõ mặt hắn liền định xuống sân khấu.
Hứa Hữu Thu lớn tiếng: “Giờ tôi là ông chủ, ai cho phép các cậu dừng lại?”
Rồi nhìn Liên Sâm: “Có giỏi thì anh lên nhảy cho tôi xem, anh nhảy thì tôi không nhìn người khác nữa. Anh cũng nên giữ đạo làm chồng tử tế một chút đi. Dù sao cũng chỉ còn một tháng nữa thôi, lấy giấy ly hôn xong thì đường ai nấy đi, không ai liên quan ai nữa.”
Liên Sâm trừng mắt: “Em bảo tôi nhảy sao? Hứa Thu Chim, kết hôn với tôi lâu như vậy, ngoài tiêu tiền ra em chẳng học được cái gì à?”
“Còn đường ai nấy đi nữa chứ.”
Hắn tức bật cười túm lấy Hứa Hữu Thu, mặc kệ cậu giãy giụa mà lôi vào phòng riêng.
Hứa Hữu Thu mắng: “Anh buông tôi ra, anh muốn làm gì! Cưỡиɠ ɧϊếp trong hôn nhân cũng là cưỡиɠ ɧϊếp đấy!”