Chương 10

Liên Sâm đã tuyên bố sẽ gây khó dễ cho cậu, Hứa Hữu Thu cũng chẳng muốn hắn được yên, thế là sáng sớm tinh mơ đã gõ cửa phòng kêu cộp cộp, tiếng động vang trời.

Liên Sâm đầu tóc bù xù như tổ quạ, mặc mỗi chiếc quần đùi ra mở cửa:

“Tôi rốt cuộc đã làm gì em vậy hả? Em có biết bây giờ là mấy giờ không, gà còn chưa gáy đấy. Tôi hôm qua ngủ còn muộn hơn cả chó nhà em nữa.”

Ngoài hành lang, trời vẫn tối đen.

Hứa Hữu Thu ngáp dài: “Dậy kiếm tiền đi, anh đừng tưởng sắp ly hôn rồi là không cần kiếm nữa.”

Liên Sâm tức điên: “Em mơ à?! Đợi ly hôn xong tôi mới đi làm, đừng hòng tôi làm thuê cho em.”

“Anh không muốn đi làm đúng không? Tôi sẽ đăng cái video anh say rượu rồi ôm quần áo của tôi mà hôn lên mạng đấy.”

Cậu giả vờ rút điện thoại, bấm vài cái, trong máy liền phát ra những âm thanh kỳ lạ.

“Em... em lưu từ khi nào vậy?!” Liên Sâm giơ tay định giật lấy.

“Không chỉ có thế đâu, lúc chúng ta video call yêu qua mạng tôi cũng quay lại rồi, anh muốn xem không?”

Cậu chẳng chút xấu hổ giơ cao tay, mở video khác. Trong máy vang lên tiếng nhạc ồn ào, ống kính chĩa về phía Liên Sâm, mặt hắn lập tức biến sắc.

Trong video mang tên [Thu Chim xem chồng có lẳиɠ ɭơ không này], Liên Sâm mặc sơ mi tình thú, đang nhảy múa gợi cảm, lắc hông, ánh mắt mị người, mặt ửng hồng, hoóc môn tràn ngập.

“Em cứ giữ cái này đi, tôi đi làm là được chứ gì!”

Nếu video bị tung ra, hình tượng lạnh lùng của hắn sẽ sụp đổ, nhân viên chắc chắn sẽ cười nhạo sau lưng.

Hắn “ầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Khi mở cửa lần nữa, hắn đã mặc vest chỉnh tề trông ra dáng người hơn lúc nãy. Hứa Hữu Thu lúc này mới hài lòng, ngáp dài một cái rồi quay về phòng.

---

Tập đoàn Liên Thị Quốc Tế

Cô lễ tân vừa đến nơi đã thấy tổng giám đốc mặt mày đen sầm bước vào, sợ đến mức không dám ăn bánh mì: “Chào tổng giám đốc ạ.”

Liên Sâm gật đầu, đi thẳng vào thang máy cùng trợ lý, dặn: “Chín rưỡi đúng giờ họp, ai đến muộn cho quét nhà vệ sinh.”

Trợ lý đáp: “Vâng ạ.”

Lại là ai chọc giận vị tổng giám đốc anh minh thần võ của chúng ta rồi đây? Hay là vì tình cảm rạn nứt nên mới trút giận lên nhân viên...

Cô nhắn vào nhóm chat, may mà đã chuẩn bị nội dung cuộc họp từ hôm qua.

Đúng chín rưỡi, Liên Sâm liếc đồng hồ rồi nhìn chằm chằm hai chỗ trống.

“Giám đốc marketing bận thật nhỉ?”

Không ai dám lên tiếng.

Một phút sau, giám đốc marketing đẩy cửa vào, mồ hôi nhễ nhại: “Chào Liên Tổng!”

“Quét nhà vệ sinh ba ngày.”

Anh ta vừa nghe thấy thì lập tức đóng cửa đi ra.

Cứu mạng, ai lại chọc giận Liên Tổng nữa rồi! Đúng là kẻ bị vạ lây, thảm quá.

Liên Sâm hỏi: “Hứa Hữu Thu đâu?”

Trợ lý lau mồ hôi: “Liên Tổng, Hứa Tổng anh ấy thường không đến công ty ạ.”

“Sa thải.”

Trưởng phòng nhân sự lặng lẽ ghi lại: “Vâng, vậy còn khoản bồi thường thì sao ạ?”

Hóa ra tin đồn bên ngoài về việc Liên Tổng và Hứa Tổng rạn nứt lần này là thật!