“Em chắc chứ?”
“Ừ.”
Liên Sâm điềm nhiên nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn đặt trên bàn, thản nhiên vuốt mấy sợi tóc dài ra sau tai: “Lần thứ bảy rồi nhỉ, người ta nói quá tam ba bận em có hiểu không?”
Hứa Hữu Thu lười nhác tựa người vào lưng ghế, ngón tay kẹp điếu thuốc.
“Ký đi, tôi chán rồi.”
“Chán rồi à?”
Liên Sâm bật cười: “Được, giỏi lắm! Ký thì ký, ông đây còn sợ em đổi ý ấy chứ.”
Hắn cầm bút chuẩn bị ký tên, chợt nhớ ra mình vẫn chưa đọc kỹ nội dung hợp đồng, bèn chăm chú xem xét, vừa nhìn đến mục phân chia tài sản liền trợn trừng mắt:
“Em lại bắt tôi tay trắng ra đi nữa hả? Hứa Thu Chim! Em được lắm! Cứ đuổi được tôi ra khỏi nhà là leo thẳng lêи đỉиɦ nhân sinh luôn đúng không?”
Hứa Hữu Thu rít một hơi thuốc, trên bàn còn để một cái mũ bảo hiểm:
“Ký nhanh đi, hôm nay tôi có hẹn đua với Lucky Boy.”
“Lucky Boy? Tôi thấy phải gọi là Money Boy ấy! Em còn lấy tiền của tôi để đi nuôi trai cơ à?” Gương mặt điển trai của Liên Sâm hiện rõ vẻ bất mãn.
“Tôi tay trắng rời đi cũng được, nhưng nếu em dám lấy tiền của tôi nuôi trai thì cứ chờ đó. Cái câu lạc bộ đua xe rách nát của em tôi dẹp trong một ngày xong.”
Hứa Hữu Thu là ông chủ một câu lạc bộ đua xe, quanh năm thua lỗ, đua thì thành tích lúc nào cũng lẹt đẹt không bao giờ nhích nổi hạng. Nếu không nhờ Liên Sâm rót vốn thì cũng sớm đã phá sản.
Mười năm kết hôn, Liên Sâm đã sáu lần tay trắng ra đi, tiền đều bị Hứa Hữu Thu moi sạch. Tiêu sạch rồi thì lại mau chóng quay về phục hôn.
Hai người là trước kia tình cờ gặp nhau, khi đó Hứa Hữu Thu lái xe đâm trúng Liên Sâm. Không có tiền đền mà lại sợ đi tù, vừa thấy Liên Sâm ăn mặc sang chảnh, toàn đồ hiệu, cậu lập tức đưa ra sáng kiến lấy thân trả nợ.
Một trả là trọn mười năm.
Hứa Hữa Thu luôn cho rằng nếu đi làm trai bao, với nhan sắc này của cậu thì sớm kiếm được đống tiền để trả nợ rồi, nên tính ra là Liên Sâm còn đang nợ ngược lại mình.
Liên Sâm hất tay ký tên xong thì ném tờ giấy thẳng sang phía đối diện: “Ba mươi ngày sau gặp nhau ở Cục Dân Chính, từ giờ dọn ra ngủ riêng.”
Hứa Hữu Thu: “Anh dọn ra phòng khách.”
Liên Sâm nghiến răng: “Được!”
Nói xong hầm hầm bỏ đi, mạnh tay đóng cửa rầm một tiếng.
——Chuyển cảnh——
Liên Sâm đang đứng đợi xe ở trạm xe buýt thì một chiếc xe dừng ngay trước mặt hắn, cửa sổ hạ xuống: “Yo, Liên tổng cũng có lúc phải đi xe buýt hả?”
Liên Sâm dựa vào cột biển báo: “Thì sao, không được à? Cậu định đi đâu?”
“Cửu Dạ.”
“Cho tôi đi ké một đoạn.”