Chương 6

Ông Tề hình như đã từng nghe nói, không hỏi thêm nữa, chuyển chủ đề: "Cho tôi cái bật lửa, tôi đi hút điếu thuốc."

Trình Kỳ Niên ném chiếc bật lửa ra, một đường cong bạc lướt qua trước mắt, rơi vào lòng bàn tay ông Tề. Con rắn hổ mang được khắc trên thân bật lửa, lấp lánh nhẹ dưới ánh mặt trời.

Người đàn ông vịn lưng ghế cúi người, giọng điệu sắc bén khẽ hỏi: "Nước cam ngon không?"

Phó Duy không trả lời, nửa lúc sau mới cúi mắt liếʍ môi, như đang thưởng thức lại: “Ngon."

"Chắc là vắt tươi, không pha nước." Cuối cùng anh ngẩng mắt cong môi, kết luận.

---

Ông Tề đã đi vào phòng hút thuốc, Trần Tinh Chúc lập tức đổi chỗ đến, trong ánh mắt thoáng vẻ khinh bỉ: “Cậu không biết phí thành viên ở đây đắt thế nào sao? Nước trái cây sao có thể pha nước được chứ."

Nói xong, cậu ta khựng lại một chút rồi tự vui vẻ: “Không biết cũng là chuyện thường, dù sao cậu cũng không phải thành viên."

Nhìn dáng vẻ cậu ta mong chờ xáp lại, Phó Duy tốt bụng nhắc nhở: "Trình Kỳ Niên đi rồi."

Trần Tinh Chúc vội vàng ngoảnh mặt nhìn ra sau, quả nhiên thấy bóng dáng đối phương đã đi xa, cậu ta đứng dậy mặt dày đuổi theo. Phó Duy ngồi yên tại chỗ không động đậy, nhìn Trần Tinh Chúc gọi Trình Kỳ Niên lại, không biết đang nói gì, trên mặt nở nụ cười tươi như hoa.

Trình Kỳ Niên hai tay đút túi quần, cao lớn đứng đó, dung mạo so với hai năm trước, càng thêm sắc sảo và trưởng thành.

Trần Tinh Chúc móc ra một tấm danh thϊếp, sốt ruột đưa cho anh ta. Trình Kỳ Niên một tay nhận lấy, nhưng cũng không nán lại, quay người sải bước rời đi.

Phó Duy dùng ngón tay gõ cằm, hỏi những người bạn Trần Tinh Chúc dẫn theo: "Hôm nay biểu ca đến tìm Trình Kỳ Niên à?"

Hai người kia đúng là “lạy ông tôi ở bụi này”: “Thiếu gia Trần đến đánh bóng, tình cờ gặp thôi mà."

Phó Duy cong nhẹ khóe mắt, giọng điệu rất ngưỡng mộ: "Biểu ca giỏi thật đấy, em mới vừa tốt nghiệp, anh ấy đã có danh thϊếp riêng rồi."

Hai người kia chỉ biết nghe theo Trần Tinh Chúc, hẳn là gia thế kém hơn Trần Tinh Chúc một bậc, nghe vậy đều lộ vẻ ngưỡng mộ, một người không nhịn được tiếp lời: "Tổng giám đốc Trần đã giao cho cậu ta một công ty để thử sức rồi."

Trần Tinh Chúc đưa danh thϊếp xong tâm trạng tốt, cũng không đánh tennis nữa, quay lại gọi họ đi. Phó Duy đã moi móc xong thông tin, vẫn đi theo sau họ, nhìn Trần Tinh Chúc đi về phía phòng hút thuốc.

Tình cờ gặp ông Tề bước ra, Trần Tinh Chúc liền xin số WeChat của ông. Ông Tề hòa nhã vui vẻ, từng người một đều cho họ quét mã, Phó Duy cũng lấy điện thoại ra quét. Quét xong Trần Tinh Chúc vẫn còn muốn trò chuyện, Phó Duy kiếm cớ đi vệ sinh, tự mình đi trước.

Phòng vệ sinh cạnh phòng gym, Phó Duy đi xuyên qua phòng gym, đi ngang qua thùng rác ở cửa, nhìn thấy bên trong có một tấm danh thϊếp. Thiết kế nền trắng chữ dập nổi màu vàng, có tên Trần Tinh Chúc, và cả tên công ty nữa.

Là một công ty quản lý giải trí. Phó Duy chợt nhớ ra, anh từng tra cứu tài liệu về nhà họ Trình. Trước đây nhà họ Trình tuy gia sản đồ sộ, nhưng những công ty dưới trướng họ lại không liên quan đến giới giải trí.

Hai năm trước cha của Trình Kỳ Niên qua đời, hai người con hợp pháp và các chú bác bận rộn tranh giành quyền lực. Một năm sau các bên đều đại bại, cuối cùng người nắm giữ nhiều cổ phần nhất tập đoàn, lại là người con riêng Trình Kỳ Niên, người xếp thứ ba trong nhà họ Trình, kẻ được người nhà họ Trình gọi là "thùng rỗng kêu to".