Chương 5

Cửa phòng hút thuốc hé mở, vọng ra tiếng bật lửa. Phó Duy đưa mắt nhìn qua, thấy một bàn tay đàn ông, và một chiếc bật lửa hình rắn hổ mang nằm gọn trong những ngón tay thon dài.

Mắt rắn hướng về phía anh, những viên kim cương đính trên đó lấp lánh. Ngọn lửa ở miệng bật lửa bập bùng, bàn tay ấy đậy nắp bật lửa lại, sau đó lại "tách" một tiếng mở ra.

Cứ thế nghịch đi nghịch lại trong tay, khi đầu ngón tay hơi dùng sức, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên.

Phó Duy nhìn một lúc, rồi mới rời mắt đi, vừa uống nước trái cây vừa rời đi.

Trần Tinh Chúc hẳn là đang trêu chọc anh, dường như đã canh sẵn giờ để gọi anh quay lại, nói có người mang vợt đến rồi. Phó Duy bèn quay về, trên đường đã uống hết nước cam.

Khi quay lại mới phát hiện, Trần Tinh Chúc cũng không đợi anh, không biết kiếm đâu ra người, bốn người đang đánh trên sân. Trần Tinh Chúc thể lực kém, đánh bóng cũng dở, một lúc sau liền xuống sân, bảo Phó Duy vào thay hắn ta.

Sau khi Phó Duy vào sân, đồng đội không cần phải liên tục nhặt bóng nữa. Đối phương chuyền bóng cho anh, màn so tài biến thành trận đấu tay đôi, hai người còn lại chỉ biết đứng nhìn, cuối cùng cũng đành sớm rời sân.

Đối thủ cuối cùng cũng thấy thỏa mãn, đánh xong liền xuống sân, ngồi xuống trò chuyện với anh: "Tôi chưa từng thấy cậu ở đây."

Trần Tinh Chúc chen vào tiếp lời: "Ông Tề, đây là em họ của tôi, du học ở Luân Đôn, vừa về nước hôm qua."

"Luân Đôn sao? Tôi từng ở Luân Đôn một tháng, ăn uống không quen lắm." Ông Tề hỏi: “Đồ Tây cậu ăn quen không?"

Trần Tinh Chúc cứng họng, nhìn chằm chằm Phó Duy.

Phó Duy nói: "Cũng được."

"Cậu thích ăn gì ở Luân Đôn?" Ông Tề lại hỏi.

Phó Duy nghĩ một lát, cuối cùng trả lời ông ta: "Khoai tây chiên."

Ông Tề sững lại một chút, không biết nên nói gì tiếp.

Đằng sau có giọng nói trầm ấm hỏi: "Khoai tây chiên cũng tính là đồ Tây sao?"

Phó Duy mím môi, miệng vẫn còn vị cam, anh từ từ quay đầu lại. Người hỏi có bờ vai rộng, đôi chân dài, không biết đã xuất hiện từ lúc nào, dáng người cao lớn toát ra vẻ lạnh lùng đứng phía sau anh, vừa lúc che đi ánh nắng mặt trời giúp anh.

Là Trình Kỳ Niên.

Anh ngồi trên ghế hình bán nguyệt, ngửi thấy mùi thuốc lá trên người đó. Anh từ dưới ngẩng cằm lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen của Trình Kỳ Niên.

Ông Tề tò mò mở lời: "Hai cậu quen nhau à?"

"Phó..." Trình Kỳ Niên mở miệng rồi lại ngừng, thu tầm mắt rồi từ từ nhướn mày, vẻ lạnh lùng hơi tan biến, khiến đường nét gương mặt càng thêm cuốn hút. "Từng đính hôn với anh hai tôi, sao tôi lại không quen được chứ?"