Trần Tinh Chúc thiếu kiên nhẫn tìm thẻ phòng ném cho anh: "Tối nay tôi phải ngủ, cậu về nhớ nhẹ nhàng thôi, đừng làm ồn đến tôi."
"Vâng, anh họ." Phó Duy nhận lấy thẻ phòng cười nói.
Anh đi nhà hàng ăn tối, giữa chừng quay về lấy áo khoác, sau đó ghé quán bar ngồi một lát, liên hệ với Trình Kỳ Niên trên WeChat, nói tối đến tìm anh để trả áo khoác.
Đối phương trả lời anh, tối không có trong phòng.
Cháo Ninh Lửa Nhỏ: Không sao, tôi đợi anh về.
Vài phút sau, Trình Kỳ Niên gửi tin nhắn cho anh.
C: Chín giờ trở đi đến phòng gym.
Phó Duy ngồi ở quầy bar đến chín giờ, ca sĩ trên sân khấu đã đổi người, anh ôm áo khoác đứng dậy rời đi. Anh hỏi đường nhân viên, khi đi đến phòng gym thì thấy Trình Kỳ Niên đang ở trên máy chạy bộ.
Đối phương đang đeo tai nghe, không phát hiện anh bước vào.
Phó Duy đặt quần áo xuống, tự chụp một tấm trước gương, trong tấm kính phản chiếu, hiện ra bóng lưng người đàn ông. Trình Kỳ Niên cũng nhìn thấy anh qua lớp kính, tắt máy chạy bộ tháo tai nghe, xuống lấy khăn lau mồ hôi và uống nước.
"Sắp xong rồi sao?" Phó Duy xoay người hỏi anh.
Trình Kỳ Niên không rảnh trả lời, ngẩng cằm nuốt nước, yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động theo. Nước từ miệng chai tràn ra, chảy dọc theo cằm anh nhỏ giọt xuống, làm ướt quần áo anh.
Phó Duy dừng lại cách đó hai bước, nhìn thấy chiếc áo cộc tay anh đang mặc đã ướt đẫm mồ hôi.
Áo tập thể thao hơi bó sát, ôm lấy ngực và eo anh, lờ mờ lộ ra những đường nét săn chắc. Phần dưới mặc quần thể thao rộng rãi, cạp quần treo trên eo người đàn ông, dây rút buộc hờ hững.
Chỗ nối giữa áo và quần dài, vạt áo vô tình bị lật lên, lộ ra một đoạn eo màu lúa mạch.
"Anh tập gym bao lâu rồi?" Phó Duy hỏi.
"Chưa tính bao giờ." Trình Kỳ Niên ném chai rỗng vào thùng rác: “Từ hồi đại học."
"Tôi tập ở nước ngoài hai năm, nhưng hiệu quả không rõ ràng lắm." Phó Duy nói.
Trình Kỳ Niên không hề bất ngờ, lần trước Phó Duy cởϊ qυầи áo ở nhà anh, anh đã nhìn ra dấu vết tập gym rồi.
"Cậu muốn có hiệu quả à?" Người đàn ông khẽ liếc anh.
Phó Duy vô thức ngẩng mặt lên, chờ đợi câu nói tiếp theo của anh.
Trình Kỳ Niên tiến lên một bước: "Xắn tay áo lên, tôi xem nào."
Phó Duy làm theo lời, để lộ cánh tay trắng nõn của mình. Trình Kỳ Niên nhìn cánh tay gầy của anh, kìm lại xúc động muốn đưa tay ra véo: "Cánh tay cậu thế này, nếu muốn có hiệu quả, phải tăng cơ trước đã."
"Huấn luyện viên người Anh của tôi cũng nói với tôi như vậy." Anh tự nhiên nhìn cánh tay Trình Kỳ Niên, chủ đề bất ngờ chuyển hướng: "Tôi có thể sờ không?"
Trình Kỳ Niên không ngờ tới, vẻ mặt rõ ràng khựng lại, ánh mắt dừng trên mặt anh.
Phó Duy vẻ mặt vẫn thản nhiên như thường, trong mắt ẩn chứa vài phần hy vọng.
Ý nghĩ của Trình Kỳ Niên còn chưa kịp động, miệng đã vô thức nới lỏng: "Được."
Phó Duy cách lớp quần áo, ấn ấn vào cánh tay anh.
Đầu ngón tay lướt qua cánh tay anh, cảm giác tê dại thấm vào lớp mồ hôi, Trình Kỳ Niên nhìn ngón tay anh. Đầu ngón tay Phó Duy sạch sẽ tròn trịa, móng tay cắt rất gọn gàng.
Ngay sau đó, đầu ngón tay đó từ tầm nhìn hạ xuống, dừng lại phía trước bụng anh, Phó Duy chỉ vào bụng anh, lông mi khẽ cong lên, khóe môi hé mở hỏi: "Chỗ này cũng có thể sờ không?"
Giọng anh trong trẻo dễ nghe, vẻ mặt toát lên sự ngây thơ khao khát, đưa tay về phía bụng người đàn ông.