Chương 43

Phó Duy khẽ "à" một tiếng: “Nhưng tôi không phải sinh viên."

Trình Kỳ Niên nhíu chặt mày, trong mắt ẩn chứa sự dò xét, muốn xem anh là thật sự không hiểu, hay cố tình giả vờ.

Phó Duy lại cười. Vẻ mặt anh giãn ra, như đóa quỳnh hé nở trong đêm hè, nụ cười từ từ nở rộ, đôi mắt đào hoa rực rỡ, mê hồn ấy chăm chú nhìn Trình Kỳ Niên không chút xao nhãng.

Đẹp nhưng không diễm lệ, rực nhưng không chói chang.

Anh nhìn Trình Kỳ Niên, trong mắt chỉ có Trình Kỳ Niên: “Vậy vừa nãy, anh đang khen tôi trẻ đẹp đúng không?"

Trình Kỳ Niên trong lòng khẽ rung động, không nói gì.

Phó Duy cũng không để tâm, ánh mắt lướt qua phía xa, phát hiện có người đang nhìn mình.

Anh ngước mắt nhìn theo, ánh mắt đó biến mất. Nhưng ở cuối tầm nhìn, Lý Mục đang đứng nghiêng người đối diện anh, giữa trung tâm đám đông.

Phó Duy nghĩ, cái gai này đâm cũng khá sâu.

Anh tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống, thong thả dùng bữa. Phía sau lưng, Trình Kỳ Niên vẫn chưa đi, cầm đĩa bắt đầu gắp thức ăn. Phó Duy nghĩ một lát, quay đầu gọi nhân viên phục vụ, lấy đi một ly rượu trên khay.

Trình Kỳ Niên vẫn đang quay lưng lại với anh, Phó Duy cầm ly rượu đứng dậy, đi thẳng qua bãi cỏ để tìm anh. Có người đi tới, Phó Duy đi thẳng đâm sầm vào người đó, miệng ly trong tay nghiêng về phía mình, rượu vang đỏ đổ ướt lên áo sơ mi của anh.

Anh khẽ nói lời xin lỗi, đối phương kiểm tra một lượt, thấy mình không bị dính nên rộng lượng xua tay, lướt qua anh rồi rời đi. Trình Kỳ Niên nhíu mày đi tới: "Sao thế?"

"Vô tình va phải người khác thôi." Phó Duy giải thích, cúi đầu lấy khăn giấy lau áo sơ mi.

Rượu vang đã thấm vào vải, còn có vệt chảy xuống. Vị trí bụng trên của áo sơ mi, sau khi bị thấm ướt dần trở nên trong suốt, lờ mờ nhìn thấy vòng eo trắng nõn thon gọn bên dưới.

Phó Duy bỏ cuộc việc lau chùi, do dự quay đầu, nhìn đĩa thức ăn của mình: "Bây giờ tôi về thay đồ nhé?"

Thức ăn trong đĩa chưa động đến, Trình Kỳ Niên nhấc đồng hồ lên xem giờ. Thời gian ăn trưa có hạn, bây giờ đi xe trong vườn về, tính cả thời gian đi và về một chuyến, Phó Duy thay đồ xong quay lại thì thời gian dùng bữa đã hết.

"Ăn xong rồi về thay." Người đàn ông bác bỏ ý tưởng của anh.

"Nhưng mà..." Phó Duy ngập ngừng, đầu ngón tay nắm chặt áo sơ mi, có chút không tự nhiên.

Trình Kỳ Niên một lần nữa nhìn xuống bụng anh, có lẽ là do Phó Duy vô thức siết chặt, chiếc áo sơ mi ướt dính sát vào người anh. Phó Duy không thắt dây lưng, cạp quần mặc rất trễ, vòng eo của anh rất nhỏ và thon, hình dáng rốn lộ ra.

Ánh mắt người đàn ông khẽ dừng lại, ép mình thu hồi tầm nhìn, cởϊ áσ vest đưa cho anh: "Mặc vào đi."

Trình Kỳ Niên không nhìn anh nữa, trong ngữ điệu nói chuyện, thấp thoáng vài phần cứng rắn.

Phó Duy không từ chối, nhận lấy áo khoác mặc vào, cong mắt nói: "Mặc xong rồi ạ."

Trình Kỳ Niên quay lại ánh mắt, rồi im lặng.

"Cài cúc áo vào." Anh nói.

Phó Duy nét mặt do dự, tay mãi không có động tác.

Người đàn ông trong lòng bồn chồn, chờ đợi đến mất kiên nhẫn, cúi đầu bước tới gần anh một bước, tự tay cài chặt cúc áo giúp anh.

Phó Duy nắm lấy tay anh.

Bàn tay Trình Kỳ Niên có đường vân thô ráp rõ ràng, gân xanh trên mu bàn tay hơi nổi lên. Tay Phó Duy mềm mại tinh tế, lòng bàn tay trơn nhẵn. Năm ngón tay thon dài của anh, bao chặt lấy mu bàn tay Trình Kỳ Niên.