"Không sao đâu, bố." Phó Duy dịu giọng an ủi.
"Con có thể làm được." Anh mỉm cười, nói.
Người mà Phó Duy muốn tìm, không phải ai khác. Trong số những người anh quen biết, người có thể giúp được, chỉ có Trình Kỳ Niên mà thôi. Khi còn ở trong nước, anh và Trình Kỳ Niên không gặp nhau nhiều. Hai năm trôi qua, anh thậm chí còn không chắc người đó có còn nhớ mình hay không.
Nhưng Phó Duy nhớ rất rõ, và cũng muốn gặp lại người đó.
Anh mở danh bạ WeChat, lướt đến ảnh đại diện của Trần Tinh Chúc. Trần Tinh Chúc rất nhanh nhạy tin tức, biết anh đã về nước, tối qua đã liên lạc với anh, lúc đó anh đã đọc nhưng chưa trả lời.
Bây giờ đọc lại tin nhắn, phát hiện Trần Tinh Chúc rủ anh đi đánh tennis. Thời gian hẹn vào ngày mai, địa chỉ đã gửi tới, chỉ chờ anh đến là đủ người.
Phó Duy nhắn lại cho hắn ta, đồng ý.
Ngày hôm sau anh đúng hẹn đến, có lẽ là để trả đũa việc anh trả lời tin nhắn quá muộn, Phó Duy bị chặn lại ngoài cửa câu lạc bộ. Trần Tinh Chúc không báo trước cho anh đây là một câu lạc bộ chỉ dành cho thành viên.
Phó Duy liên lạc với Trần Tinh Chúc, chờ một lúc, có người đến dẫn anh vào.
Trần Tinh Chúc đang ở trong phòng nghỉ, bên cạnh còn có hai người nữa. Hai người kia chưa từng gặp anh, lùi lại một bước lén nhìn anh, cười cợt gọi anh là em họ của nhà họ Trần.
Trần Tinh Chúc sốt ruột quay đầu lại, vẻ mặt khinh thường chế giễu, y hệt như hồi nhỏ: “Cậu ta họ Phó."
Ánh mắt hai người kia liền thay đổi, khi nhìn anh lần nữa, như đang nhìn một câu chuyện tầm phào. Chắc là chuyện năm xưa nhà họ Phó muốn trèo cao nhà họ Trình, cuối cùng lại đặt cược sai người, sau đó không ít lần bị người ngoài cười chê.
Phó Duy vẫn bình thản, thậm chí còn cười nhẹ, chậm rãi hỏi: "Anh họ, chúng ta đi đâu đánh vậy?"
Trần Tinh Chúc dẫn đầu đi ra ngoài, gần đến sân tennis mới nói quên lấy vợt, bảo Phó Duy quay lại lấy. Phó Duy cũng không phàn nàn, quay người đi về.
Đầu xuân thời tiết đẹp, ánh nắng chiếu rọi chói chang, ba người kia có mũ, Phó Duy mặc áo hoodie, kéo mũ trùm lên đầu. Sân ngoài trời không nhỏ, anh đi vòng vèo lạc đường, cũng không tìm người hỏi, cứ thế đi vơ vẩn một mình.
Gặp nhân viên bưng khay, anh tiến lên hỏi thăm rồi xin một ly nước cam.
Đi qua bãi cỏ rộng lớn, anh đi ngang qua phòng gym tường kính, trong phòng gym không có ai. Phó Duy vòng quanh vách kính sát đất tìm cửa, thấy bên cạnh có một phòng hút thuốc.