Chương 39

Đồ của anh Phó Duy không mặc vừa, trợ lý có vóc dáng tương tự Phó Duy, kích cỡ quần áo chắc cũng giống nhau.

“Không cần ạ.” Phó Duy lắc đầu: “Anh họ về rồi, em phải đi đây.”

Trình Kỳ Niên không hỏi thêm.

Phó Duy lau khô tóc rồi rời đi, vừa ra khỏi phòng Trình Kỳ Niên, cậu liền đối mặt với một nhóm người. Người đàn ông dẫn đầu trẻ tuổi, quý phái, tóc chải ngược gọn gàng, đôi mắt hẹp dài dưới cặp kính gọng vàng không hề che giấu sự dò xét khi nhìn cậu.

Cậu mặc chiếc áo hoodie ướt đẫm vai, toàn thân đẫm hơi nước đón nhận ánh mắt đánh giá của đối phương, đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.

Người đàn ông nhìn thẳng, như thể đã quen với khuôn mặt này. Đáng tiếc Phó Duy không quen anh ta, nên cậu rất chắc chắn rằng đối phương cũng không quen mình. Đối phương quen biết, chỉ có thể là Trình Kỳ Niên, và số phòng mà Trình Kỳ Niên đang ở.

Vì vậy, cậu không chọn cách phớt lờ.

Người này tận mắt chứng kiến, sau mười giờ tối, cậu vừa tắm xong, tóc còn ướt, bước ra từ phòng Trình Kỳ Niên, lại còn không hề né tránh mà quan sát anh ta.

Phó Duy ghi nhớ khuôn mặt người đàn ông đó.

Đối phương cũng vậy, anh ta cũng ghi nhớ cậu. Anh ta và Trình Kỳ Niên đã đối đầu gay gắt từ lâu, vì bị Trình Kỳ Niên chèn ép trên thương trường, nên anh ta cũng từng âm thầm thuê người theo dõi Trình Kỳ Niên, nhưng chưa bao giờ nắm được bất kỳ điểm yếu nào trong đời sống riêng tư của đối phương. Cũng chưa từng nghe ai nói anh ta từng nuôi tình nhân.

Thật thú vị, nghe tiếng bước chân Phó Duy đi xa, người đàn ông nhìn đồng hồ xác nhận thời gian, trên mặt nở nụ cười đầy hứng thú, nghiêng đầu nhỏ giọng ra lệnh: “Kiểm tra người vừa rồi, xem anh ta có quan hệ gì với Tổng giám đốc Trình.”

---

Trần Tinh Chúc đợi cậu trong phòng. Hành lý trong phòng ngủ vẫn nguyên vẹn, lúc đi như thế nào, lúc về vẫn như thế. Phó Duy vẫn bặt vô âm tín, không biết trốn đi đâu lười biếng, Trần Tinh Chúc mặt mày tức tối, gọi điện giục cậu về.

Phó Duy quả thực không mang theo thẻ phòng, Trần Tinh Chúc ra mở cửa, sắc mặt âm trầm định mắng cậu, nhưng cậu nhanh miệng nói trước: “Em gặp trợ lý của anh Trình Kỳ Niên rồi.”

Lời nói của Trần Tinh Chúc nghẹn lại, nén giận chờ cậu nói tiếp.

Phó Duy đóng cửa vào phòng, báo số phòng bên cạnh Trình Kỳ Niên: “Đây là phòng của trợ lý, anh Trình Kỳ Niên chắc chắn ở ngay bên cạnh.”

Nỗi tức giận của Trần Tinh Chúc tiêu tan, sự chú ý quả nhiên chuyển hướng, anh ta liếc cậu một cái, lạnh lùng hỏi: “Đã xác nhận rồi sao?”

“Đương nhiên ạ.” Phó Duy cong khóe môi, chỉ vào mái tóc ướt của mình: “Anh trợ lý rất tốt bụng, biết em ra ngoài không mang thẻ phòng, không may bị kẹt ngoài cửa, còn cho em vào phòng anh ấy tắm. Anh Trình Kỳ Niên không dễ tiếp cận, anh họ nếu đang rất sốt ruột, có thể bắt đầu từ trợ lý của anh ấy.”

Trần Tinh Chúc lơ đãng lắng nghe, không động não nhiều, cuối cùng kiêu ngạo ngẩng cằm, chấp nhận đề nghị của cậu. Phó Duy qua loa dỗ dành anh ta, rồi vào phòng thay đồ đi ngủ.

Quên béng chuyện hành lý, Trần Tinh Chúc bận suy nghĩ về lời cậu nói, đến cuối cùng cũng không nhớ ra, mình ban đầu định nổi giận.

Ngày hôm sau, tại hội nghị đầu tư lớn, Phó Duy với tư cách trợ lý của Trần Tinh Chúc, đương nhiên cũng sẽ tham dự. Phó Duy thay áo sơ mi và quần dài, ngồi trong phòng khách ăn sáng.