Phó Duy chớp mắt, lộ vẻ mơ hồ.
“Không phải đập vào cằm sao?” Trình Kỳ Niên kiên nhẫn nhắc lại: “Bỏ tay ra tôi xem nào.”
Cậu ngoan ngoãn bỏ tay ra.
Trình Kỳ Niên lướt mắt qua, kết luận súc tích: “Không đỏ.”
Phó Duy đưa tay sờ sờ, có chút ngại ngùng. Hoa rơi đầy sofa, cả trên thảm cũng có, cậu liền cúi người nhặt lên. Trình Kỳ Niên ngồi bên cạnh, nhặt một bông lên: “Đây là hoa gì?”
“Hoa Hàm Tiếu.” Phó Duy từ từ ngẩng đầu trả lời, ánh mắt lướt qua cổ áo anh.
Bên cổ áo sơ mi đang mở của Trình Kỳ Niên, một bông hoa hàm tiếu đang yên vị. Áo sơ mi màu trắng, hoa cũng màu trắng, đối phương không hề nhận ra.
Cậu nhét hoa lại vào túi, quỳ gối trên sofa, rủ mắt nhìn không chớp, cúi người đến gần Trình Kỳ Niên.
Nét mày khóe mắt cậu quá đỗi ngoan ngoãn, Trình Kỳ Niên không lập tức từ chối.
“Đây này.” Phó Duy đưa đầu ngón tay trắng nõn, cẩn thận chạm về phía người đàn ông: “Có một bông hoa.”
Bông hoa kia im lặng nằm trên xương quai xanh của anh, trước khi Trình Kỳ Niên kịp phản ứng, Phó Duy đã ghé sát nhặt nó đi. Một cảm giác ngứa ngáy nhẹ nhàng lan trên xương quai xanh, không biết là do cánh hoa chạm vào, hay là do ngón tay Phó Duy quệt qua.
Tê tê dại dại, như gió khẽ hôn lên chốc lát. Người đàn ông thoáng ngẩn người một giây.
“Anh đã nếm thử mùi vị hoa hàm tiếu bao giờ chưa?” Phó Duy như không hề hay biết, vừa xoay nhẹ cành hoa vừa nói: “Có người nói nó có vị táo xanh, cũng có người nói nó có vị chuối.”
“Chưa.” Trình Kỳ Niên hoàn hồn tiếp lời.
“Em cũng chưa nếm thử, nhưng em rất muốn biết mùi vị của nó.” Cậu rủ mắt, ánh mắt dõi theo cành hoa, khi âm cuối của từ cuối cùng vừa dứt, khóe mắt cậu cong lên, trong mắt đầy ý cười: “Chi bằng bây giờ thử luôn đi.”
Tim Trình Kỳ Niên đập thót một nhịp, ánh mắt chợt đọng lại, nhìn cậu đưa bông hoa đến bên môi, hé mở đôi môi mềm mại hồng hào như muốn ngậm lấy.
Bông hoa hàm tiếu được nhặt từ xương quai xanh của anh.
Anh luôn cảm thấy, Phó Duy nói những lời này và làm những hành động này, thật ra là hai con người khác biệt so với Phó Duy bối rối, ngại ngùng cách đây vài phút.
Nhưng nhìn đôi mắt mày xinh đẹp của Phó Duy, vẫn còn nét ngây thơ và vô tội, như thể vẫn bình thường như mọi khi. Trình Kỳ Niên ngừng suy nghĩ, ánh mắt không thể kiểm soát mà rơi xuống đôi môi cậu.
Nhìn đôi môi ấy hé mở rồi khép lại, nhìn những cánh hoa hàm tiếu, khi sắp chạm vào môi cậu, lại tỏa ra mùi thơm ngào ngạt rồi lại xa rời.
Phó Duy đặt bông hoa xuống, giọng nói xuyên qua hương hoa truyền đến, vừa ngượng nghịu vừa tiếc nuối: “Xin lỗi, em quên mất nó được nhặt từ dưới đất lên.”
Bị giọng nói của cậu kéo về thực tại, Trình Kỳ Niên mới chợt nhận ra, mình vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đôi môi cậu.
Người đàn ông bình tĩnh rút lại ánh mắt, thầm chửi trong lòng rằng mình đúng là bị ma ám rồi.
Phó Duy dọn dẹp xong chỗ hoa trên thảm, xác nhận khuy măng sét rất vừa vặn, rồi mượn phòng tắm của anh để tắm. Cậu tắm rất nhanh, cuối cùng đi ra với mái tóc đen ướt sũng, vẫn mặc bộ đồ cũ.
Nước nhỏ giọt trên vai làm ướt một mảng, Trình Kỳ Niên chủ động nhắc nhở: “Trong phòng tắm có máy sấy tóc.”
“Không sao đâu.” Phó Duy dùng khăn khô lau lau: “Em đã làm phiền anh nhiều rồi.”
Trình Kỳ Niên đánh giá chiều cao của cậu: “Không cần tôi bảo trợ lý lấy cho một bộ đồ sạch sao?”