Chương 37

Phó Duy lại chủ động hạ thấp người, ngồi xổm ngay trước chân anh. Từ góc nhìn của anh, Phó Duy đang ngẩng đầu nhìn lên, còn anh thì có chút cao ngạo.

Ngoài ra, điều đáng chú ý là anh đến tham gia hoạt động thương mại, đương nhiên là mặc quần âu. Quần âu ống thẳng bó sát, anh lại thích dang chân khi ngồi, bây giờ mặt Phó Duy, vừa vặn hướng về phía…

Ánh mắt Trình Kỳ Niên thay đổi, định gọi cậu đứng dậy khỏi sàn nhà, nhưng mu bàn tay lại hơi ấm lên, Phó Duy nâng tay anh lên.

“Lỗ khuy bị đè rồi ạ.” Phó Duy ngẩng mặt giải thích, vẻ mặt bình thản.

Lòng bàn tay cậu áp vào mu bàn tay Trình Kỳ Niên, có thể cảm nhận rõ ràng những đường gân xanh nổi cộm. Khoảnh khắc bàn tay cậu chạm vào, ngón tay Trình Kỳ Niên cứng đờ, bản năng có chút bài xích.

Nhưng không sao, cậu sẽ khiến Trình Kỳ Niên quen dần.

Buông mu bàn tay đối phương ra, Phó Duy nắm lấy lỗ khuy áo sơ mi, nhẹ nhàng gập lại. Người đàn ông vô thức nghiêng người về phía trước, giữ cổ tay mình hơi lơ lửng.

Khoảng cách giữa hai người kéo gần lại, Trình Kỳ Niên liếc mắt xuống, nhìn đỉnh đầu Phó Duy. Mùi hương hoa thoang thoảng lại vương vấn, lặng lẽ len lỏi vào cánh mũi anh.

Anh không ghét mùi hương này, chỉ cảm thấy nghi ngờ trong lòng, dù có lăn lộn trong hoa một phen, đến lúc này, mùi hương trên người cũng phải tan rồi chứ. Với vẻ dò xét, anh rủ mắt nhìn sang gương mặt Phó Duy.

Phó Duy thần sắc tập trung, vô tình ngửa đầu ra sau, để lộ chiếc áo hoodie phía trước.

Trình Kỳ Niên tinh mắt nhìn thấy, túi áo hoodie của cậu phồng lên, như thể chứa đầy đồ. Khao khát khám phá của người đàn ông càng tăng, ánh mắt dừng lại trên túi áo cậu.

Phó Duy tỏ vẻ như không biết gì, cài xong chiếc khuy măng sét liền đứng dậy, mỉm cười với anh nói: “Xong rồi ạ.”

Trình Kỳ Niên “ừ” một tiếng, bàn tay đang lơ lửng hơi dừng lại, rồi vươn thẳng vào túi áo cậu. Ban đầu chỉ định chạm nhẹ đầu ngón tay qua lớp túi, nhưng Phó Duy dường như hiểu lầm, như một con sóc hoảng loạn, bản năng lảo đảo lùi về phía sau một bước, cơ thể mất kiểm soát ngã ngửa ra.

Trình Kỳ Niên không ngờ tới, tay liền vội vã đưa ra, muốn đỡ lấy cậu.

Phó Duy quả thực đã nắm được. Cậu dùng sức siết chặt ngón tay người đàn ông, kéo mạnh ngược lại, đôi chân buông lỏng điểm tựa trên mặt đất, mặc kệ bản thân ngã ập vào người đối phương, đè Trình Kỳ Niên xuống ghế sofa.

Cằm cậu khẽ chạm vào vai anh, bụng áp sát ngực anh, tay vẫn nắm chặt không buông. Ghế sofa ở giữa lõm xuống rồi bật lên, phát ra tiếng rung động rõ ràng dưới cơ thể họ.

Phó Duy khẽ rêи ɾỉ, những bông hoa trắng từ trong túi rơi ra, nằm vương vãi khắp ghế sofa. Hương hoa tràn ngập không khí, hơi giống mùi chuối, lại hơi giống mùi dưa ngọt, trong trẻo và ngào ngạt.

Trong mùi hương hoa lẫn cả hơi thở của Phó Duy, cảm nhận được sự ấm áp mềm mại từ cơ thể cậu, l*иg ngực Trình Kỳ Niên phập phồng dữ dội, đường quai hàm lập tức căng chặt, thậm chí không thể nói năng bình thường, bảo cậu đứng dậy khỏi người mình.

Phó Duy tự mình đứng dậy, vội vàng luống cuống, vẻ mặt hoàn toàn không đề phòng.

Trọng lượng trên ngực đột ngột biến mất, lý trí Trình Kỳ Niên trở lại, anh thở ra một hơi thật mạnh.

Phó Duy ôm cằm nhỏ giọng giải thích: “Em không hái hoa, là nhặt từ dưới đất lên.”

Bình tĩnh lại nhờ lời cậu nói, Trình Kỳ Niên vừa bực vừa buồn cười, vỗ vỗ những cánh hoa trên người rồi ngồi dậy, nói ngắn gọn: “Bỏ tay ra.”