Anh khẽ nhíu mày: “Anh họ ra ngoài uống rượu rồi, chắc phải rất khuya mới về. Tôi không mang theo thẻ phòng, đợi rất lâu ở sảnh, lễ tân thì mãi không có ai.” Phó Duy mím môi: “Tôi muốn tìm một chỗ để tắm. Ở đây ngoài anh ra, tôi không quen ai khác.”
Yết hầu Trình Kỳ Niên khẽ chuyển động, anh nghĩ có lẽ mình đã nghe lầm.
“Tối nay xách hành lý đổ mồ hôi, vừa nãy ra ngoài ăn uống, cổ áo lại bị dính dầu.” Phó Duy ngượng ngùng đến gần, kéo cổ áo mình lên cho anh xem, chứng minh mình không nói dối.
Khi ánh mắt người đàn ông nhìn tới, anh đột nhiên vội vàng “à” một tiếng: “Xin lỗi, trên người tôi có thể có mùi.”
Trình Kỳ Niên suy nghĩ lướt qua, quên mất việc nhìn cổ áo anh, vậy mà lại vô thức, thuận theo lời anh mà hít một hơi.
Ngoài mùi hoa thoang thoảng dịu nhẹ, trên người anh không có mùi gì khác. Khách sạn trồng rất nhiều cây hoa, Phó Duy chắc là đi ngang qua dưới gốc cây, không cẩn thận bị vương vào.
Trình Kỳ Niên lấy lại tinh thần, mở miệng một cách không tự nhiên: “Muốn tắm ở đâu cũng được, cậu có thể đến phòng trợ lý của tôi.”
Họ có ba người, trợ lý và cấp dưới một phòng, Trình Kỳ Niên ở một mình một phòng.
“Được thôi.” Phó Duy đáp nhanh gọn, hàng mày chợt giãn ra: “Nhưng bây giờ tôi là trợ lý của anh họ, bề ngoài thì là người nhà họ Trần, anh đưa tôi đến phòng cấp dưới, có lẽ sẽ phát ra tín hiệu sai lệch?”
Khiến người khác hiểu lầm rằng anh muốn kết giao với nhà họ Trần.
“Loại người như vậy, tôi sẽ không đưa anh ta ra ngoài.” Trình Kỳ Niên thản nhiên nói.
Hai người rời khỏi sân thượng, Trình Kỳ Niên hỏi anh: “Sao cậu lại đến làm trợ lý cho Trần Tinh Chúc? Anh ta không có trợ lý riêng sao?”
“Anh họ bảo tôi đến.” Phó Duy nói với vẻ mặt thật thà.
“Anh ta bảo cậu đến là cậu đến à? Trả cậu bao nhiêu lương?” Người đàn ông lại hỏi.
“Không có.” Phó Duy nhỏ giọng trả lời.
Trình Kỳ Niên im lặng, nhíu mày dạy: “Lần sau anh ta tìm cậu nữa, cậu cứ thẳng thừng từ chối.”
Phó Duy lại rất khó xử, do dự không trả lời.
Cho đến khi ra khỏi thang máy, Trình Kỳ Niên gần như cho rằng anh sẽ không trả lời nữa, Phó Duy vẫn lên tiếng: “Không thể từ chối được.”
Anh nói nhẹ bẫng, thậm chí còn mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: “Tôi không có cách nào từ chối.”
Trình Kỳ Niên không nói gì. Nhưng khi đi ngang qua phòng trợ lý, anh không dừng lại, cuối cùng quẹt thẻ mở cửa phòng mình.
Lý do anh cũng rõ. Tình cảnh nhà họ Phó hiện giờ, muốn cầu xin nhà họ Trần giúp đỡ, thì phải xem sắc mặt nhà họ Trần. Phó Duy tuy chỉ là con nuôi, nhưng từ nhỏ đã lớn lên trong gia đình như vậy, hưởng thụ tài nguyên mà cha mẹ nuôi ban cho, thì phải vì lợi ích mà duy trì.
Muốn anh giúp một tay, có lẽ cũng không phải là không thể. Anh vẫn luôn để ý nhà họ Phó, nhưng nhìn tình hình công ty của cha nuôi Phó Duy, vẫn chưa đến lúc sụp đổ hoàn toàn, cũng chưa đến lúc người ngoài nhúng tay.
Anh vẫn ở trong vai trò người ngoài cuộc, không định chủ động mở lời. Phó Duy vào phòng, vẫn không nói gì, quay lưng về phía anh đứng trước bàn, nhìn đôi khuy măng sét anh vừa tháo xuống.
Đó là đôi anh đeo khi ra ngoài buổi sáng, được anh tháo ra, tiện tay ném lên bàn. Phụ kiện anh đeo khi tham gia các hoạt động thương mại đều do trợ lý mua và phối hợp, anh không hỏi đến những chuyện vặt vãnh này.