Chương 31

Trình Kỳ Niên không nhịn được nhướn mày, khoanh tay đánh giá anh từ trên xuống dưới, giống như đã nhìn lầm anh một chút.

Phó Duy giả vờ không nhìn thấy, thản nhiên chuyển chủ đề: “Muốn gì cũng được sao?”

“Miễn là tôi cho được.” Trình Kỳ Niên nói.

“Anh thích gì?” Phó Duy không suy nghĩ quá lâu: “Tôi muốn thứ anh thích.”

Trình Kỳ Niên cười. Lời này nói lớn thì lớn, nói nhỏ thì nhỏ, tùy vào cách anh ta trả lời.

“Tôi mời cậu ăn cá hồi áp chảo, tôi thích cá hồi ở đây.” Anh nói.

Phó Duy đáp: “Được.”

Anh gọi điện cho Trình Vạn Lý, nói dối mình có việc phải về trường. Giọng Trình Vạn Lý vọng tới, Trình Kỳ Niên không còn che giấu, để lộ vẻ chán ghét ngay trước mặt Phó Duy.

Phó Duy cúp điện thoại, đi theo anh ra ngoài, thấy anh chuyển tiền cho Trình Vạn Lý, hỏi: “Không phải lỗi của anh, sao anh phải chịu trách nhiệm?”

Trình Kỳ Niên nửa đùa nửa thật: “Ông chủ tạm thời có việc ra ngoài, dặn tôi trông chừng quán. Người vừa đi đã xảy ra chuyện này, lát nữa ông chủ về, tôi biết giải thích thế nào đây?”

Phó Duy “ồ” một tiếng, rồi hỏi: “Vừa nãy trong phòng bao, sao anh lại ngăn tôi?”

Trình Kỳ Niên khẽ dừng bước, đôi mắt đen liếc xéo anh một cái: “Sao cậu nhiều vấn đề thế?”

Khi anh liếc xéo người khác, hoàn toàn khác với Trình Vạn Lý. Trong mắt anh không có sự khinh miệt, cũng không có kiêu ngạo hay coi thường, khóe mắt đuôi mày đều toát lên vẻ lười biếng tùy ý.

“Tôi và Trình Vạn Lý không hợp nhau, cậu là vị hôn phu của Trình Vạn Lý, nên tôi và cậu cũng không hợp. Trước mặt người không hợp, cậu nên giữ vững lập trường của mình.” Trình Kỳ Niên nói.

Phó Duy chớp mắt một cái: “Nhưng bây giờ anh lại mời người không hợp, ăn món cá hồi anh thích.”

Trình Kỳ Niên bật cười, đứng trong hành lang hẹp và chật chội, anh cười có chút ngông nghênh, phơi phới: “Bây giờ tôi mời, không phải vị hôn phu của Trình Vạn Lý, mà là cậu. Tôi mời cậu ăn cá hồi tôi thích, thì có liên quan gì đến vị hôn phu không hợp của Trình Vạn Lý đâu?”

Rõ ràng hành lang không có gió, nhưng khi đối phương nói ra lời này, Phó Duy luôn cảm thấy có một làn gió lướt qua má, lúc lơ đãng thất thần, anh thấy mái tóc của Trình Kỳ Niên bay lên.

Làn gió đó, không biết từ đâu tới, sau khi lướt qua má anh, cuối cùng đọng lại trên mái tóc của Trình Kỳ Niên.

Cá hồi do bếp trưởng áp chảo, họ ngồi đối diện nhau trong bếp sau, ở giữa kê một chiếc bàn nhỏ. Vị bếp trưởng tóc vàng mắt nâu bưng đĩa tới, mùi thơm cháy xém hòa lẫn với rượu vang đỏ lan tỏa.

Không có nghi thức dao dĩa, không có văn hóa ẩm thực phương Tây, giống như đang ngồi ở một quán ăn vỉa hè về đêm, Trình Kỳ Niên xắn tay áo, cử chỉ vô cùng tự nhiên, đưa đũa cho anh.

Nhưng thực ra Phó Duy biết, đó không phải một bếp trưởng bình thường. Tối đó khi rời khỏi nhà hàng, anh nghe vị quản lý người da trắng của quán, dùng tiếng Pháp gọi người bếp trưởng kia là ông chủ. Phó Duy cũng lên mạng tìm hiểu, vị chủ quán với mái tóc đã bạc hai bên thái dương kia, khi còn trẻ ở Paris, là một đầu bếp rất nổi tiếng.

Vì vậy, việc Trình Kỳ Niên nói trông chừng quán, thực sự chỉ là trông chừng quán mà thôi.

Trình Kỳ Niên lúc đó cũng chỉ mới hai mươi lăm tuổi. Trình Vạn Lý lớn hơn anh vài tháng, tốt nghiệp muộn hơn anh hai năm. Trình Kỳ Niên hai mươi lăm tuổi, mặc đồng phục phục vụ của nhà hàng Pháp, trong bếp sau mời anh dùng đũa ăn cá hồi.