Ánh mắt dừng lại trên người Phó Duy, Trình Kỳ Niên lười biếng vươn tay chỉ.
Phó Duy biết Trình Kỳ Niên ngồi ở đâu, cũng biết Trình Kỳ Niên đang nhìn mình. Trong phòng bao có rất nhiều người nhìn anh, anh không cần ngẩng đầu cũng có thể phân biệt được, ánh mắt nào thuộc về Trình Kỳ Niên.
Khác với ánh mắt săm soi của người khác, ánh mắt bình tĩnh của Trình Kỳ Niên, không có sự tham lam cũng không có du͙© vọиɠ, nó thậm chí không phải là ánh nhìn cao ngạo, cũng không coi anh như một món hàng.
Ánh mắt đó luôn dõi theo anh, lần cuối cùng cùng với lời nói vừa dứt, Phó Duy khẽ run hàng mi, con ngươi đen láy hơi mở rộng, mang theo sự ngạc nhiên và mừng rỡ ngẩng đầu lên.
Ánh mắt nóng bỏng biến mất, anh thấy Trình Kỳ Niên đang chỉ vào người khác, cũng không nhìn mình.
Ánh sáng trong mắt Phó Duy vụt tắt, ngơ ngác nắm chặt mép quần. Chàng trai bên cạnh bị chỉ định ra về, anh mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng mím chặt môi lại, im lặng cúi đầu xuống, không còn nhìn về phía Trình Kỳ Niên nữa.
Chàng trai được chọn tiến lại gần, không dùng keo xịt tóc cũng không xịt nước hoa, trên người vương mùi hương gỗ hổ phách muối biển thoang thoảng. Trình Kỳ Niên cụp mắt ngửi một hơi, ánh mắt liếc về phía Phó Duy.
Bây giờ anh xác nhận rồi, Phó Duy giống như bị lừa đến đây.
Chàng trai vui mừng hiện rõ trên nét mặt, ý tứ muốn ngồi cạnh anh một cách kín đáo, nhưng ngay khoảnh khắc cúi người xuống, bị Trình Kỳ Niên đưa tay đẩy ra. Người đàn ông trầm mặt, đột nhiên gây khó dễ cho người phụ trách: “Mở to mắt ra mà nhìn xem, tôi đang chỉ cậu ta sao?”
Người phụ trách sững sờ: “Ngài không muốn cậu ta sao?”
“Không.” Trình Kỳ Niên mặt không đổi sắc phủ nhận: “Tôi muốn người bên cạnh cậu ta.”
Người phụ trách cười khan một tiếng, cố gắng giả ngu đánh lừa: “Là người bên phải phải không ạ?”
“Bên trái.” Rõ ràng là không còn kiên nhẫn, ánh mắt đen sâu thẳm của Trình Kỳ Niên lướt tới.
Người phụ trách đổ mồ hôi sau lưng, trong lòng như gương sáng. Những người có mặt đều thấy rõ ràng, đâu phải anh ta mắt kém, rõ ràng là Trình Kỳ Niên đã chọn người rồi lại đổi ý.
Nhưng anh ta bị quyền lực giai cấp đè nén đến chết, Trình Kỳ Niên nói anh ta mắt kém thì đó là anh ta mắt kém. Anh ta gọi Phó Duy, người đã được chọn đi ra, cúi đầu khom lưng xin lỗi ông chủ.
Ông chủ bị Trình Kỳ Niên đè đầu, nhìn miếng thịt đến miệng lại bay mất, sắc mặt xanh mét không đẹp, nhưng cũng không thể công khai phát tác.
Phó Duy quay người đi về phía Trình Kỳ Niên, người sau dường như đã ngồi không yên, mượn cơ hội đứng dậy trước, lấy anh làm cớ nói: “Người này tối nay tôi dẫn đi.”
Nói xong, không đợi những người khác ngăn cản, Trình Kỳ Niên sải bước dài, đi tới giữ chặt cổ tay anh, kéo Phó Duy ra khỏi phòng bao. Thực tế cũng không ai dám thực sự ngăn cản, cổ tay Phó Duy lơ lửng giữa không trung, bị người đàn ông nắm không chặt không lỏng, thuận lợi rời đi mà không gặp trở ngại nào.
Nhân viên mở cửa quán bar định đi lấy xe, cũng bị Trình Kỳ Niên từ chối. Phó Duy đi theo anh đến bãi đỗ xe, hai người đi qua lối vào bãi đỗ xe, Trình Kỳ Niên cuối cùng dừng lại, từ trong bóng tối quay người nhìn anh: “Cậu có biết vừa nãy đó là nơi nào không?”
Phó Duy siết chặt cằm, đối diện với đôi mắt đen của anh khẽ đáp: “Tôi biết.”