Phó Duy đưa áo sơ mi lên vai, từ từ cài từng cúc một, ngẩng đầu nói với anh một tiếng cảm ơn: “Bữa sáng đã sẵn sàng rồi sao?”
Trình Kỳ Niên đáp ngắn gọn một tiếng, đóng tủ lại quay người đi, không có ý định giữ anh lại.
“Vậy tôi đi trước đây, cảm ơn anh về chuyện căn cước công dân.” Phó Duy nói.
Anh cũng không có ý định ở lại, đứng dậy đi về phía cửa.
Trình Kỳ Niên không tiễn anh, đi thẳng vào bếp. Người đã đi đến cửa bếp rồi, cuối cùng vẫn dừng bước quay đầu lại, không lớn không nhỏ hỏi một câu: “Ăn sáng chưa?”
Phó Duy đã rẽ vào lối vào, anh nghĩ nếu không nghe thấy thì cũng thôi.
Bên lối vào tĩnh lặng, Phó Duy quả nhiên như không nghe thấy.
Trình Kỳ Niên thở hắt ra một hơi, nhấc bước đi về phía lối vào. Cùng lúc đó, bên kia cũng vang lên tiếng bước chân. Dép lê chạm sàn nhà, phát ra tiếng ma sát khe khẽ, nghe tần suất có vẻ khá vội vàng.
Phó Duy nhanh chân đi về phòng khách, vẻ mặt ngơ ngẩn, có chút vội vã lại có chút vụng về: “…Đang hỏi tôi sao?”
Trình Kỳ Niên hơi nhướng mày, đột nhiên có chút muốn cười: “Ở đây còn ai khác sao?”
Phó Duy được anh giữ lại ăn sáng.
Bữa sáng của đối phương rất đơn giản, cà phê với bánh mì nướng bơ và trứng ốp la. Tiếng “đing” lúc nãy là hai lát bánh mì nướng đã chín. Trình Kỳ Niên mở tủ lạnh, hỏi anh muốn ăn mấy lát.
Phó Duy nhìn tủ lạnh của anh, liếc mắt thấy nấm truffle đen và nấm portobello: “Chỉ ăn bánh mì nướng thôi sao? Tôi sẽ làm bánh mì kẹp.”
“Không vội sao?” Trình Kỳ Niên hỏi.
“Không vội.” Phó Duy lắc đầu.
“Được.” Trình Kỳ Niên gật đầu một cách tùy tiện: “Đồ trong tủ lạnh cứ tùy ý dùng.”
Anh đi ra quầy bar pha cà phê.
Phó Duy dùng chảo rán nấm portobello với trứng tráng, rồi cho thêm nấm truffle đen và thịt xông khói. Sau khi rán xong vẫn còn thời gian, anh lại làm thêm bánh mì nướng kiểu Pháp vị việt quất. Trình Kỳ Niên ở bên kia pha cà phê, hỏi anh có muốn thêm đường không.
“Không cần.” Phó Duy nói.
Trình Kỳ Niên có chút bất ngờ, ngẩng mắt liếc nhìn anh một cái, nhưng cũng không nói gì. Phó Duy kiên cường hơn anh tưởng.
Đầu ngón tay anh mảnh mai mềm mại, nhìn vẻ ngoài cứ như được nuông chiều từ nhỏ, lớn lên thuận buồm xuôi gió. Nhưng khi anh cầm chảo, động tác lại rất nhanh nhẹn, không chút lề mề.
Rõ ràng nói mình biết làm bữa sáng không phải là lời nói dối để lấy lòng anh. Trình Kỳ Niên cũng đã tìm hiểu riêng về chuyện xảy ra gần đây với nhà họ Phó. Nói đến chuyện lần này của nhà họ Phó, nhà họ Trần chọn cách đứng ngoài cuộc, còn có chút liên quan đến anh.
Tuy nhiên anh không hợp tác với nhà họ Trần, nhưng lại không có chút liên quan gì đến nhà họ Phó. Chỉ có thể trách người nhà họ Trần quá tự tin, bị đối xử lạnh nhạt trong chuyện này, không biết tự nhìn lại bản thân, chỉ một mực trút giận lên người khác.
Trình Kỳ Niên khẽ cười khẩy trong lòng, nhà họ Trần và những người nhà họ Trình, lột da ra cũng chỉ là một lũ, là loại người mà anh ghét nhất.
Phó Duy ăn sáng xong thì rời đi, về nhà còn bị bác Lưu cằn nhằn vì chạy ra ngoài mà không xử lý vết thương. Phó Duy nói đã xử lý xong rồi, cởϊ áσ cho bác xem, bác Lưu mới yên tâm.
Anh ở nhà cùng mẹ nuôi, trong khoảng thời gian đó cũng liên lạc với vài người bạn có gia thế khá tốt ở trong nước, nhưng hầu hết những người đó đều không giúp được gì. Bố nuôi bận rộn chạy vạy cho công ty, gần đây đến thời gian về nhà cũng ít đi.