Chợt biết mẹ về, nhớ đến bảng điểm đã bị xé, Trần Tinh Chúc lo lắng toát mồ hôi, đành phải cầu xin Phó Duy, nhờ anh nói dối giúp mình rằng bảng điểm bị rơi xuống cống rồi.
Phó Duy gật đầu rồi lại lắc đầu, nói rằng với bộ quần áo sạch sẽ như thế này, dì sẽ không tin đâu. Anh bảo Trần Tinh Chúc hãy diễn cho giống một chút, để khiến dì mủi lòng.
Trần Tinh Chúc học kém, đầu óc dĩ nhiên cũng không lanh lợi. Nghe vậy, hắn ta nhặt một cành cây, ngồi xổm trước mương nước bên đường, cúi đầu vấy bùn lên quần áo.
Đường đi học về kẹt xe, tài xế vẫn chưa đến, bên cạnh có một chiếc xe đẩy rác dừng lại. Người lao công và bảo vệ trường quen biết nhau, nên ông ta đã vào phòng bảo vệ uống nước. Phó Duy dùng đế giày gạt nhẹ vào phía sau xe đẩy, rồi bất ngờ dùng sức đạp mạnh một cái.
Chiếc xe đẩy rác đâm vào Trần Tinh Chúc, khiến hắn ta chúi đầu xuống mương nước, rơi xuống vũng bùn bẩn thỉu. Trần Tinh Chúc lập tức khóc òa vì tức giận, ngẩng đầu nhìn ra ven đường, thấy Phó Duy và chiếc xe đẩy rác ở xa, dường như vừa nghe tiếng động mà quay lại, vẻ mặt sững sờ, đôi mắt mở to ngỡ ngàng nhìn hắn ta.
Sau đó, Trần Tinh Chúc mình mẩy lấm lem lên xe, còn làm hỏng đệm ghế trong xe. Vì việc này, Phó Duy đã xin lỗi tài xế, lý do là không trông chừng anh họ mình cẩn thận. May mắn thay, mẹ nuôi không trách tài xế, còn cho ông ấy một khoản tiền để mang xe đi rửa.
Khác với mẹ của Trần Tinh Chúc, mẹ nuôi của anh luôn là người hiền lành, tốt bụng.
Lúc đi học không có ham muốn vật chất, sau khi trưởng thành cũng chẳng có người thương. Vì vậy, khi mẹ nuôi hỏi có muốn đính hôn với ai đó không, như một cách để đền đáp công ơn của bố mẹ nuôi, anh đã đồng ý.
Đối tượng đính hôn là thiếu gia thứ hai nhà họ Trình, xét về gia thế thì xem như nhà anh đã trèo cao. Hôn ước chỉ kéo dài một năm, sau đó cũng chẳng đi đến đâu. Năm thứ hai anh đi du học, vì đi gấp gáp, bữa ăn cuối cùng trước khi ra nước ngoài cũng không kịp ăn cùng bố mẹ nuôi.
Không ngờ bữa ăn đầu tiên sau khi về nước, bố nuôi vẫn không thể về kịp. Mẹ nuôi đích thân ra sân bay đón anh. Phó Duy hai năm không về nước, lần gần nhất gọi video với gia đình là một tuần trước.
Chỉ sau một tuần ngắn ngủi, vẻ mệt mỏi trên mặt mẹ nuôi lại càng hằn sâu hơn. Phó Duy không nói thẳng ra, cùng mẹ nuôi lên xe về nhà, ngỏ ý tối nay mình sẽ vào bếp.