Hộp thuốc ở ngay phòng khách, anh ta mở tủ lấy ra, vừa quay người vừa mở miệng: “Kéo áo lên...”
Ánh mắt Trình Kỳ Niên dừng lại, những lời còn lại biến mất trên môi.
Phó Duy trực tiếp cởϊ áσ sơ mi.
---
Nói cởi cũng không hoàn toàn đúng, anh cũng chỉ cởi cúc áo, kéo áo sơ mi xuống đến khuỷu tay. Vải vóc dồn lại ở eo anh, phần từ eo trở lên hoàn toàn lộ ra.
Phòng khách đón ánh sáng cực tốt, nắng sớm xuyên qua cửa sổ chiếu rọi, có lẽ là ít khi ra nắng, lưng Phó Duy trắng đến phát sáng. Cặp xương bả vai hơi co vào trong, rãnh xương sống giữa lưng hẹp và đẹp, vai và lưng anh mỏng nhưng không gầy, phủ một lớp cơ bắp mỏng, đường nét săn chắc và mượt mà.
Chắc là do tập gym mà có, tay Trình Kỳ Niên cầm hộp thuốc siết chặt lại, vẻ mặt anh ta khẽ biến đổi. Thu lại ánh mắt khỏi lưng Phó Duy, đáy mắt anh ta có chút thâm trầm.
Phó Duy quay đầu lại, đối mặt với ánh mắt Trình Kỳ Niên.
Đôi mắt đen láy của anh tràn ngập ánh nắng, đáy mắt trong veo, tươi sáng nhưng lại tĩnh lặng, không có bất kỳ suy nghĩ thừa thãi nào, như thể có thể nhìn thấu tâm can.
Trình Kỳ Niên trong lòng hơi do dự, sau khi đối mắt với anh, càng thêm vài phần không chắc chắn. Có lẽ anh ta đã nghĩ quá nhiều, Phó Duy không có ý đồ khác, anh ta im lặng đánh giá và phán xét.
“Vết thương ở gần xương bả vai thì tiện hơn, đúng không?” Phó Duy hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng vẻ nghi hoặc.
Tay Trình Kỳ Niên cầm hộp thuốc khẽ nới lỏng, vẻ mặt có chút không tự nhiên. Mãi đến khi Phó Duy nhắc đến, anh mới nhớ ra, lúc nãy liếc qua, anh hoàn toàn không để ý vết thương trên lưng đối phương ở đâu.
Anh không thể đưa ra câu trả lời khẳng định, chỉ đành mơ hồ gật đầu, cố che giấu sự bối rối mà trầm giọng nói: “Cậu quay lưng lại.”
Phó Duy quay người đi, tấm lưng anh lại xuất hiện trước mắt Trình Kỳ Niên.
Lúc này anh mới nhìn thấy, vết bầm xanh tím đáng sợ kia quả thực nằm ngay cạnh xương bả vai. Ở giữa có một mảng da bị trầy xước, chảy ra một chút máu, nhưng không nhiều, nên Phó Duy mới không phát hiện ra.
Anh lấy bông tăm ra để sát trùng, mu bàn tay vô tình chạm vào lưng Phó Duy. Mảng da nhỏ bé mà anh chạm vào, mềm mại và tinh tế. Trình Kỳ Niên giữ chặt bông tăm trấn tĩnh lại, ánh mắt lướt qua sườn mặt Phó Duy.
Phó Duy dường như không hề phát hiện, cũng không có bất kỳ phản ứng nào, hàng mi cuối đuôi mắt khẽ rũ xuống, khóe môi tự nhiên mím chặt. Trình Kỳ Niên vô cớ thở phào nhẹ nhõm, thu ánh mắt từ sườn mặt anh về, nhưng lại phát hiện vành tai anh hơi ửng hồng.
Động tác trên tay người đàn ông khựng lại, cuống họng anh mơ hồ nóng lên.
Phó Duy cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó, đôi mắt không tự nhiên chớp động, có chút lúng túng giải thích: “Xin lỗi, tôi hơi nhạy cảm...”
Lời vừa thốt ra, nhận ra cách dùng từ không đúng, anh càng thêm căng thẳng: “Ý tôi là.” anh không dùng cả bàn tay để che, mà chỉ nắm lấy vành tai đang đỏ bừng của mình: “Đây là lần đầu tiên tôi như vậy, để người khác giúp mình xử lý vết thương trên lưng…”
Giọng anh nhỏ dần, đầu ngón tay nắm chặt vành tai, vì dùng sức mà hơi tái đi.
Vành tai đầy đặn hồng hào, đầu ngón tay thon dài trắng nõn, in sâu vào đáy mắt Trình Kỳ Niên.
Anh có một thoáng lơ đãng.
Trong bếp vang lên tiếng “đing” như đồng thời kéo suy nghĩ của cả hai người trở về. Trình Kỳ Niên nhanh chóng xử lý xong vết thương trên tay, sau đó nhắc anh mặc quần áo vào.