Phó Duy dừng bước quay đầu lại, đôi mắt đẹp tràn đầy sự bất ngờ: “Anh nhớ tên tôi rồi sao?”
Tia áy náy trong lòng Trình Kỳ Niên lại sâu thêm một chút.
Tránh né câu hỏi của anh, không trả lời, Trình Kỳ Niên chống tay hỏi: “Cậu không lái xe à?”
“Không ạ.” Phó Duy nói.
“Trần Tinh Chúc không đưa cậu về à?” Người đàn ông lại hỏi.
Phó Duy cụp mi xuống, khẽ run rẩy: “Anh họ có việc gấp nên đi trước rồi ạ.”
Trình Kỳ Niên nghe vậy, không nhịn được khẽ “chậc” một tiếng: “Sao không gọi taxi?”
“Tôi đi tàu điện ngầm.” Phó Duy nói.
Trình Kỳ Niên đánh bóng lâu như vậy, chưa từng biết ở đây có tàu điện ngầm. Anh ta lấy điện thoại ra tìm bản đồ, sau khi tìm thấy ga tàu điện ngầm gần nhất thì im lặng.
Nhà họ Phó mở công ty cũng không nghèo đâu nhỉ, anh ta nhấn nút mở khóa cửa xe, nói ngắn gọn: “Lên xe.”
Phó Duy không từ chối, đi vòng sang ghế phụ lái lên xe.
Trình Kỳ Niên khởi động xe, nhập vào làn đường chính phía trước: “Xe cậu đâu rồi?”
Phó Duy lộ vẻ khó xử, ngón tay nắm chặt dây an toàn trước ngực, có chút khó nói.
Trình Kỳ Niên miệng không hỏi thêm, nhưng trong lòng lại càng thêm ngạc nhiên, nghèo đến mức phải bán cả xe sao? Nhà họ Phó gặp chuyện sắp sụp đổ rồi, nhà họ Trần cũng sắp sụp đổ à? Anh ta đưa Phó Duy đến ga tàu điện ngầm, nhìn đối phương đi vào ga, rồi do dự một lát trong xe, cầm điện thoại lên gọi: “Kiểm tra giúp tôi xem nhà họ Phó xảy ra chuyện gì.”
Người bên kia đồng ý, sau khi cúp điện thoại, anh ta nhìn xuống dưới ghế phụ lái, phát hiện trên thảm có thứ gì đó. Trình Kỳ Niên cúi người nhặt lên, đó là thẻ căn cước công dân của Phó Duy. Ảnh chụp khá đẹp, nhưng Phó Duy dường như không ăn ảnh, ảnh còn không đẹp bằng người thật.
Nhưng đi đánh bóng mang thẻ căn cước làm gì? Trình Kỳ Niên gõ ngón tay lên vô lăng, có chút khó hiểu trăm mối. Nhớ lại buổi chiều anh đã nói ở sân bóng, ngày kia có một buổi phỏng vấn xin việc, Trình Kỳ Niên phiền phức nhíu mày.
Phỏng vấn thì phải mang thẻ căn cước chứ, thứ này cũng khá quan trọng, anh ta phải trả lại càng sớm càng tốt. Nhưng bề ngoài anh ta không có thông tin liên hệ của Phó Duy, cũng không muốn để lộ Whiskey là số riêng của mình, còn danh thϊếp của Trần Tinh Chúc thì đã mất từ lâu, Trình Kỳ Niên lái xe về nhà, buổi tối tranh thủ liên hệ Tề Chỉ, hỏi xin số của Trần Tinh Chúc.
“Không phải cậu ghét thằng đó phiền phức à? Tìm nó làm gì?” Tề Chỉ hỏi.
Trình Kỳ Niên kể chuyện thẻ căn cước.
Nào ngờ Tề Chỉ trực tiếp đẩy WeChat của Phó Duy cho anh ta, Trình Kỳ Niên lúc này mới biết, trận tennis chiều nay là do Phó Duy hẹn, chứ không phải Trần Tinh Chúc hẹn.
Trình Kỳ Niên suýt nữa thì tức cười, Phó Duy tự thêm WeChat của Tề Chỉ, còn để Tề Chỉ giới thiệu mình, đúng là lắm mưu nhiều kế. Anh ta dùng tài khoản công việc kết bạn với Phó Duy, nói rằng anh để quên thẻ căn cước, vốn dĩ muốn hỏi địa chỉ của anh để gọi ship nhanh trong thành phố gửi qua.
Nhưng Phó Duy gõ chữ nhanh hơn anh ta, chưa kịp đánh xong một câu thì đã nói ngày mai sẽ qua lấy, rồi hỏi địa chỉ công ty anh ta.
Trình Kỳ Niên không quá để tâm, đánh xong địa chỉ công ty lại xóa đi, anh ta nhớ ra ngày mai mình được nghỉ, liền đổi thành địa chỉ nhà rồi gửi qua.
C: “Mai tôi nghỉ.”
Tiểu Hỏa Độn Chúc: “Cảm ơn anh, mai sáng tôi sẽ qua, làm phiền anh rồi ạ.”