Người bên cạnh ngây người một giây, lắc ly rượu mơ hồ đáp: “Mùi rượu vang chăng?”
“Không phải.” Người đàn ông có khứu giác nhạy bén: “Mùi nước hoa.”
Người bên cạnh đưa ly rượu ra xa, cố gắng hít hà.
Dấu vết của mùi hương càng lúc càng rõ ràng, phía trước đám đông xuất hiện một khoảng trống, để lộ một phần cằm trắng nõn xinh đẹp. Men theo phần cằm đó nhìn lên, là đôi môi căng mọng hồng hào, Trình Kỳ Niên mơ hồ cảm thấy quen thuộc.
Khi anh định nhìn kỹ hơn để hồi tưởng, nửa khuôn mặt đó đã bị dòng người che khuất. Người phụ nữ mặc váy dài màu đỏ đi qua, để lại mùi hương nồng nàn mang ý nghĩa xâm lược mạnh mẽ, ngay lập tức nhấn chìm hương thơm thoang thoảng trong không khí, trực tiếp xông thẳng vào khứu giác của người ta.
Trình Kỳ Niên cau mày quay mặt đi, nhìn lại chỗ người phụ nữ vừa đi qua, người đó đã biến mất.
Người bạn đi cùng bịt mũi: “Tôi cũng ngửi thấy.”
Trình Kỳ Niên không giải thích, đặt ly rượu xuống đứng dậy: “Tôi ra ngoài hít thở chút, diễn xong thì gọi tôi.”
Anh ta bước ra từ cửa bên của đại sảnh, Phó Duy ở trong góc quay đầu, nói gì đó với nhân viên phục vụ, sau đó mới cất bước đi theo. Cậu nhận ra dáng người của Trình Kỳ Niên, cũng nhận ra chiếc cằm của đối phương.
Cửa bên dẫn ra hành lang, Trình Kỳ Niên không tìm phòng hút thuốc, cánh tay đặt lên tay vịn hành lang, trong tay nghịch chiếc bật lửa. Đa số đàn ông trong khán phòng đều mặc vest lịch lãm, sơ mi cà vạt thắt chỉnh tề. Duy chỉ có anh mặc sơ mi không thắt cà vạt, hai cúc trên cổ áo tùy ý mở ra.
Phó Duy chậm rãi tiến đến gần.
Mùi hương gỗ hổ phách vị muối biển tràn đến gần, cơ bắp vai và lưng của người đàn ông khẽ căng lên, ngay sau đó anh cất bật lửa đi và xoay người. Phó Duy dừng lại cách vài bước, dưới chiếc mặt nạ nhung đen tinh xảo, đôi môi căng mọng hồng hào hé mở: “Chào anh, ở đây không được hút thuốc.”
Đôi môi và cằm nhìn quen mắt, giọng nói lại càng quen tai hơn. Trình Kỳ Niên cố ý hạ giọng: “Không hút.”
Phó Duy gật đầu, quay người rời đi, một tấm thẻ số rơi ra từ túi cậu. Phó Duy không hề hay biết, tiếp tục bước về phía trước.
Trình Kỳ Niên cất tiếng gọi cậu lại: “Khoan đã.”
Phó Duy dừng bước quay đầu.
Tấm thẻ số rơi trên thảm, cách Trình Kỳ Niên một bước chân. Người đàn ông đứng yên tại chỗ, chỉ mấp máy môi nhắc nhở: “Đồ của cậu rơi rồi.”
Phó Duy quay lại nhặt, khi cầm tấm thẻ số đứng dậy, cậu và Trình Kỳ Niên cũng chỉ cách nhau một bước.
Ánh đèn sáng rõ chiếu xuống, Trình Kỳ Niên nhìn rất rõ, giữa môi dưới của cậu có một nốt ruồi nhạt màu. Hương thơm tiến gần hơn bao phủ chóp mũi, chỉ dừng lại trong thoáng chốc, Phó Duy lùi lại phía sau nói: “Cảm ơn.”
Hương thơm nhạt dần, như muốn hòa tan vào không khí. Cửa bên truyền ra tiếng đẩy mở, nhân viên phục vụ giữ cửa chờ đợi, tiếng giày cao gót chạm sàn thảm. Người phụ nữ mặc váy đỏ bước ra, trong gió, mùi hương nồng nàn mang tính xâm lược cuồn cuộn.
Trình Kỳ Niên cau mày, tiến thêm một bước về phía Phó Duy.
Phó Duy giữ ranh giới rõ ràng, tiếp tục lùi lại.
Tà váy đỏ quét trên thảm, theo sau nhân viên phục vụ dẫn đường, người phụ nữ đi ngang qua giữa hành lang. Tay Phó Duy bị người khác nắm lấy, buộc phải dừng lại tại chỗ. Cậu ngạc nhiên ngẩng mặt lên: “Còn chuyện gì nữa không?”
Trình Kỳ Niên khựng lại, buông tay cậu ra, im lặng hai giây rồi hỏi: “Cậu dùng nước hoa gì vậy?”