Chương 5

Trong đầu anh đã bắt đầu tính xem nên dùng mũi khâu nào để vá cho khéo, cho đẹp. Anh chẳng nhận ra rằng, qua lớp vải rách, làn da trắng mịn lộ ra kia thật khiến người ta khó lòng rời mắt.

Về đến nhà, Cố Kiều mang chiếc áo rách sang nhà Trình Chu, tiện thể ở lại ăn tối rồi mới quay về.

Trình Chu mở hộp kim chỉ ra, rồi ngồi dưới ánh đèn chăm chú xâu kim. Chỗ rách khá lớn, nếu như khâu trực tiếp chắn chắn sẽ không đẹp, nên anh định lót thêm một mảnh vải cùng màu trước khi khâu lại.

Anh lục lọi khắp hộp kim chỉ nhưng chẳng tìm được mảnh vải nào vừa ý. Đang loay hoay, anh chợt thấy chiếc khăn lụa treo trên giá áo, đó là món đồ mà bố mẹ anh đã bỏ quên từ hôm qua.

Màu sắc trùng khớp với áo của Cố Kiều, hợp đến kì lạ!

Trình Chu khéo léo cầm kéo, cắt xoẹt xoẹt một mảnh lụa mịn, lót vào bên trong, sau đó khâu tỉ mỉ từng đường chỉ. Khâu xong, anh giật nhẹ để kiểm tra độ chắc, rồi giơ lên soi dưới ánh đèn.

Ừ, trông rất tự nhiên!

Quả không hổ danh là chiếc áo đắt tiền, vá thế này mà vẫn xinh!

Bà nội của Trình Chu rửa bát xong, bước vào phòng khách, thấy mảnh khăn lụa bị cắt rơi trên sàn liền nhặt lên, rồi bà giận dữ gõ vào trán anh: “Đồ phá của! Mày dám cắt cả khăn lụa Hermes của mẹ mày à!”

...

Cố Kiều nằm yên trên giường, giả vờ như đang ngủ say, dù trong lòng biết rõ mẹ chẳng bao giờ tin cô thực sự chìm vào giấc ngủ.

Giang Cầm bước vào phòng, dứt khoát kéo phăng tấm chăn khỏi người Cố Kiều. Trên giường, cô gái nhỏ mở to đôi mắt, bất động, lặng lẽ đối diện với ánh nhìn sắc bén của mẹ.

Đôi mắt trong veo ấy tĩnh lặng như mặt hồ phẳng, dường như nó đang giăng lên một bức tường vô hình để ngăn cách cô với cả thế giới, toát ra một vẻ lạnh nhạt khó mà diễn tả được.

“Nhìn gì mà nhìn? Tao nợ tiền mày chắc? Cái ánh mắt ấy nhìn mà phát bực! Biết thế hồi đó đừng sinh mày ra, tao đã không bỏ lỡ kỳ thi đại học, đâu phải khom lưng làm thuê cho người ta cả đời như thế này, đến bữa cơm nóng cũng chẳng có mà ăn!”

Những lời nói cay nghiệt, giọng điệu bực dọc cùng ánh mắt đầy khinh miệt ấy, Cố Kiều đã nghe quen từ khi còn nhỏ.

Cô đã quen rồi, nên chẳng còn thấy đau lòng hay tổn thương nữa. Thấy Cố Kiều vẫn im lặng, chẳng thèm đáp lại, Giang Cầm càng thêm uất ức, bèn đóng sập cửa rồi bỏ đi.