Chương 4

Nhìn theo bóng các thầy cô khuất dần, Cố Kiều khẽ thở phào, rồi nhón chân hướng mắt về phía Trình Chu.

Bọn lạ mặt lúc nãy đã bị đánh cho tơi tả, nằm la liệt.

Xác nhận đã an toàn, cô liền chạy sang tiệm tạp hóa gần đó mua mấy chai nước.

Thấy đối phương bỏ chạy tán loạn, Cố Kiều mới yên tâm mà xách theo ba chai nước, chia cho mỗi người một chai.

Đánh nhau đã khổ, giữ hòa bình cho thế giới còn khổ hơn!

Trình Chu chỉ bị xước tay, rướm chút máu. Nhưng Triệu Hà và Thôi Cửu thì thê thảm hơn nhiều, mặt mũi bầm tím hết cả lên.

Trình Chu nhận lấy chai nước từ Cố Kiều, mở nắp rồi uống một hơi hết nửa chai.

Sau đó, mọi người chia tay nhau: Thôi Cửu thì đi về phía bắc, còn Cố Kiều, Trình Chu và Triệu Hà cùng rảo bước về hướng nam.

Trên đường về, Cố Kiều thấp thỏm nói: “Hồi nãy cô chủ nhiệm với thầy giám thị đi ngang qua đó, không biết có nhận ra mấy anh không.”

Trình Chu đút tay vào túi quần, khẽ đá một hòn sỏi lăn trên đường, vẻ mặt dửng dưng như chẳng bận tâm gì.

Còn Triệu Hà cũng giả vờ như chẳng nghe thấy gì, cười tít mắt trêu Cố Kiều: “Kiều Kiều ơi, tóc em lại bị chó gặm rồi à? Xấu quá đi mất!”

Trình Chu bất ngờ dừng bước, ánh mắt sắc lạnh, túm lấy cổ áo Triệu Hà: “Mày vừa bảo ai ngố hả?”

“Thôi Cửu, Thôi Cửu ơi!”

Triệu Hà nghiêng đầu, chọc chọc cánh tay Trình Chu, xin tha: “Thả ra, thả ra, đau chết mất!”

Trình Chu thả tay ra, Triệu Hà thấy vậy liền xoa xoa cổ, lầm bầm: “Đúng là bênh người nhà đến mức quá đáng.”

Cố Kiều đưa tay vuốt mái tóc lởm chởm như bị chó gặm của mình, khóe môi khẽ cong lên.

Vừa rồi ở nhà, chẳng phải chính anh nói nếu cô xấu thì đừng trách thợ cắt tóc sao?

Triệu Hà thở dài đầy khoa trương, giọng điệu tủi thân: “Cùng là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, sao anh Tiểu Chu lại thiên vị thế hả!”

Nhưng lời than phiền của cậu ta lại bị phớt lờ không chút thương xót.

“Em làm rách quần áo từ khi nào vậy?”

Trình Chu khẽ chạm vào chỗ rách dưới nách áo của Cố Kiều.

“Chỗ này này.”

Ngón tay anh lạnh ngắt, khẽ chạm vào làn da cô qua chỗ áo rách khiến cô giật mình, khẽ run lên.

Cô ngẩng đầu nhìn lên trời, cố giấu vẻ bối rối: “À… chắc lúc nãy vướng phải cành cây thôi.”

Rồi cô hét lên: “Trời đất ơi, cái áo này tận 29 tệ 9, mắc muốn xỉu luôn!”

“Đừng có bắt chước người ta nói bậy nhé.”

Trình Chu liếc nhìn vết rách, khẽ lẩm bẩm: “Về nhà thay áo đi, rồi mang qua đây, anh vá cho.”