Trên con đường lát đá xanh, những cụm rêu tí xíu len lỏi mọc lên từ kẽ đá.
Trình Chu sải bước vội vã, còn Cố Kiều thì lon ton chạy theo sau, cô cố tình đặt chân đúng vào những chỗ anh vừa bước qua.
Ánh hoàng hôn phủ lên người Trình Chu, nhuộm cả thân hình anh trong một lớp sáng vàng dịu nhẹ.
Từ góc nhìn của Cố Kiều, cô có thể quan sát được gương mặt tuấn tú với những đường nét rõ ràng của anh: Hàng lông mày thanh thoát, đôi mắt đào hoa tựa như chứa đầy ý tình, làn da trắng mịn càng tôn lên sắc hồng nhạt trên đôi môi mỏng kia.
Cô khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh hiện lên vẻ dịu dàng.
Anh Tiểu Chu của cô, quả thực đẹp đến nao lòng.
"Ngó gì thế hả?"
Trình Chu quay lại, khẽ gõ nhẹ lên đầu cô.
"Coi chừng đường kìa!"
Giọng anh trầm mà ấm, trong trẻo như tiếng một chàng trai trẻ, chỉ hơi khàn đi vì cơn gió lạnh lùa qua cổ họng.
Từ xa, Cố Kiều trông thấy Triệu Hà và Thôi Cửu đang giao đấu với ba kẻ lạ mặt khác.
Cô khẽ dừng bước, nép mình sau một gốc cây, rồi lặng lẽ quan sát Trình Chu đang tiến lại gần.
Triệu Hà và Thôi Cửu lúc này đã bị đánh cho tơi bời, bị đè xuống đất mà đấm tới tấp.
Nhưng khi Trình Chu nhập cuộc, cục diện lập tức xoay chuyển.
Giữa lúc hai bên đang giao chiến dữ dội, Cố Kiều bỗng thấy có hai người tiến lại gần.
Cô nhìn kỹ thì mới nhận ra đó là cô chủ nhiệm và thầy giám thị.
Bọn ngốc này, chọn đánh nhau ngay ở cổng sau trường, khác gì tự chui đầu vào rọ chứ!
Hơn nữa, thầy giám thị lại nổi tiếng là người keo kiệt, chắc chắn sẽ không bỏ qua cho bọn họ.
Mấy người kia lại lao vào đánh nhau kịch liệt, nên chẳng thèm để tâm đến xung quanh.
Cố Kiều nấp sau gốc cây, thấy cô chủ nhiệm liếc nhanh về phía Trình Chu, rồi quay sang nói với thầy giám thị: “Đi thôi, không phải học sinh trường mình đâu.”
“Tôi thấy cậu cao cao kia trông giống Trình Chu quá.”
“Thầy Ngô chắc chắn nhìn nhầm rồi. Trình Chu là học sinh kiểu gì, ai trong trường Nhất Trung này mà chẳng biết, con nhà giàu, vừa đẹp trai, còn học giỏi nữa, kỳ thi vừa rồi Trình Chu đứng nhất khối đấy. Giờ này chắc cậu ta đang ở nhà chăm chỉ học bài ấy chứ!”
“Tôi nghe nói dạo này cậu ta thường xuyên gây gổ với đám du côn ở ngoài trường.”
“Thầy nghe nhầm rồi đó!”
Cô chủ nhiệm mỉm cười, kéo tay thầy giám thị.
“Đi nào, tôi mời thầy một bữa nhé. Chúc mừng thầy Ngô sắp được bổ nhiệm làm phó hiệu trưởng!”