Chương 2

Trời đất ơi, anh Tiểu Chu đúng là hiểu cô hơn cả chính bản thân cô luôn!

Nhà của Cố Kiều và Trình Chu nằm đối diện nhau, cùng ở tầng một.

Hai gia đình vốn thân thiết từ thời ông bà.

Về sau, nhà Trình Chu làm ăn khấm khá, mua biệt thự lớn rồi dọn đi nơi khác.

Khi Trình Chu chào đời, bố mẹ anh vì bận rộn công việc, nhưng lại không yên tâm giao con cho bảo mẫu nên họ đã quyết định gửi anh về sống cùng bà nội.

Lần đầu tiên anh gặp Cố Kiều là qua khung cửa sổ nhỏ của gian bếp nhà cô.

Khi ấy, cô chỉ mới hơn hai tuổi thôi, nhưng vì quá khát nước nên không biết bằng cách nào lại trèo được lên bệ bếp, cúi đầu xuống rồi uống nước từ vòi.

Giữa tiết trời đông giá, toàn thân cô ướt sũng, cơ thể thì run lên bần bật vì quá lạnh.

Mẹ cô thì làm ca đêm, nên vào lúc ấy bà đã tranh thủ ngủ bù trong phòng, hoàn toàn không hay biết chuyện gì đang xảy ra.

Cô bé gầy gò ngẩng đầu khỏi vòi nước, bắt gặp cậu bé khôi ngô ngoài cửa sổ, liền nở nụ cười tươi sáng như nắng ban mai. Hình ảnh ấy trông thật đáng yêu làm sao!

Nhưng vì mải cười, cô đã suýt trượt ngã từ trên bệ bếp xuống.

Bà nội Trình Chu, lúc này đang nắm tay cháu trai đứng ngoài xem, cũng sợ đến thót tim.

Từ đó, Cố Kiều hầu như đều được chăm sóc, nuôi dưỡng trong nhà Trình Chu.

Khi cô bước ra khỏi phòng, Trình Chu đã mặc xong áo khoác.

Chàng trai mười bảy tuổi mặc áo thun trắng, quần jeans xanh nhạt, mang đôi giày thể thao trắng tinh, toát lên vẻ trẻ trung và tràn đầy sức sống. Bước chân dài sải nhanh, như cuốn theo làn gió mát, mang theo thoang thoảng hương chanh dịu nhẹ.

Cố Kiều hít sâu một hơi rồi vội vàng chạy theo.

Đôi mắt đen láy cong cong như vầng trăng, để lộ hàm răng nanh nhỏ xinh và lúm đồng tiền thoáng ẩn thoáng hiện.

Cô nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Trình Chu, ngẩng đầu nhìn anh, giọng ngọt ngào như nũng nịu: “Anh Tiểu Chu, em cũng muốn đi mà!”

Trình Chu khẽ nhíu mày, cong môi cười như dỗ dành trẻ nhỏ: “Triệu Hà với mấy đứa kia đang đánh nhau với bọn thu phí ở cổng sau trường. Em ngoan, ở nhà đợi anh nhé.”

“Cho em đi cùng với!”

Giọng cô nũng nịu, pha chút ngọt ngào, âm cuối kéo dài mềm mại như đang làm nũng.

Trình Chu chẳng bao giờ cưỡng lại được kiểu làm nũng này của cô.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cô nài nỉ thôi, anh đã lập tức xiêu lòng.

Thực ra, anh cũng chẳng lo lắm đâu.

Bởi vì cô rất lanh lợi, chỉ cần thấy có dấu hiệu chẳng lành là lập tức quay đầu, chạy còn nhanh hơn cả thỏ.