Cuối tháng Mười, không khí bắt đầu trở nên se lạnh.
Trong sân nhỏ, những chậu hoa chuỗi hồng đua nhau nở rộ, cành hoa vươn cao, đỏ rực tựa như những ngọn lửa nhỏ đang bập bùng giữa trời thu.
“Đừng nhúc nhích!”
Trình Chu một tay nhẹ nhàng giữ đầu Cố Kiều ấn xuống chậu nước ấm, tay còn lại thì cầm chiếc khăn ướt.
Anh đang giúp cô gội đầu.
Cô khẽ kêu lên: “Nhẹ tay thôi, anh Tiểu Chu!”
Cố Kiều nhăn mặt, nhe răng định ngẩng đầu lên.
Nhưng Trình Chu vẫn giữ nét mặt thờ ơ quen thuộc, một tay ấn nhẹ đầu cô, tay kia thì bóp ít dầu gội rồi xoa đều lên mái tóc ấy.
Chẳng mấy chốc, một lớp bọt trắng mịn đã phủ kín tóc cô.
Ánh nắng len lỏi, làm những bong bóng xà phòng lấp lánh rực rỡ sắc màu.
Hương hoa cam dịu nhẹ lan tỏa trong không khí.
Đôi tay thon dài, rắn rỏi của chàng trai nhẹ nhàng gội sạch bọt, thay nước hai lần, rồi dùng máy sấy hong khô mái tóc cô, đến khi gần khô thì khẽ tắt đi.
Mọi động tác của anh đều thuần thục và uyển chuyển, tựa như đã làm việc này hàng trăm lần.
Cố Kiều ngồi trên ghế, quấn tấm vải lớn quanh cổ, vừa chải tóc vừa quay đầu nói: “Anh Tiểu Chu, Triệu Hà bảo lần trước anh cắt tóc cho em trông như bị chó gặm ấy!”
“Đừng nghe nó nói bậy.”
Trình Chu lấy cây kéo từ trong phòng ra, rồi khom người xuống ngang tầm với mái tóc ngắn ngang tai của cô, giọng điệu đầy vẻ chuyên nghiệp: “Hôm nay anh chỉ tỉa gọn một chút thôi.”
Anh cao lớn, đôi chân dài, khẽ khom lưng và khuỵu gối để tầm mắt ngang với mái tóc cô.
Vài tiếng “răng rắc” vang lên, Trình Chu thu kéo lại, rồi lấy khăn nhẹ nhàng lau những sợi tóc vụn trên cổ cô.
Sau đó, anh đưa cô một chiếc gương nhỏ, đôi mắt đào hoa cong lên đầy ý cười, khóe môi khẽ nhếch lên: “Xong rồi, kiểu này năm nay đang hot đấy.”
Cố Kiều liếc nhìn mình trong gương, thầm nghĩ Triệu Hà quả thật rất tinh mắt.
Tóc cô càng ngày càng giống như là bị chó gặm thật đấy!
Vậy kiểu tóc đang thịnh hành trong năm nay lại là cái kiểu giống như bị chó gặm à?
Thấy cô nhăn mặt, Trình Chu khẽ ấn nhẹ đầu cô xuống, khóe môi cong cong, giọng nói pha chút trêu chọc:
“Người không xinh thì đừng trách thợ cắt tóc nhé.”
Đúng lúc ấy, chuông điện thoại bỗng vang lên.
Trình Chu vừa lục túi vừa quay sang Cố Kiều đang chuẩn bị bước vào nhà, dặn dò: “Mấy hôm nay nhớ đừng ăn đồ lạnh nhé.”
Được anh nhắc, cô mới sực nhớ ra kỳ kinh của mình cũng sắp đến rồi.