Trường Ballet Hoàng Gia bước vào giai đoạn nước rút chuẩn bị cho buổi biểu diễn học kỳ – nơi các học viên xuất sắc sẽ có cơ hội múa cùng Hàm Vũ Thần trong một vở ballet đỉnh cao được dàn dựng riêng cho dịp này. Đây không chỉ là niềm vinh dự, mà còn là cánh cửa để vươn đến thế giới chuyên nghiệp. Tin tức này khiến không khí luyện tập càng trở nên căng thẳng. Trong mắt mọi người, đây là một cơ hội ngàn năm có một.
Đường Tịch Dao cũng không ngoại lệ. Dù mắt cá chân của cô vẫn còn đau âm ỉ, cô vẫn đến phòng tập đều đặn, từng bước, từng động tác đều nghiêm túc đến tuyệt đối. Nhưng bên ngoài sự chăm chỉ đó, cô không hề biết rằng, trong bóng tối, đã có những thế lực bắt đầu để mắt đến cô – theo đúng nghĩa đen.
Tại một góc sâu trong khuôn viên trường, một cuộc trò chuyện bí mật đang diễn ra.
- Con bé đó là ai mà khiến Vũ Thần chú ý? , giọng một cô gái trẻ vang lên, đầy vẻ khinh miệt.
- Tôi nghe nói nó là học viên mới. Tên cô ta là Đường Tịch Dao. Nghe nói chỉ mới học múa bài bản được hơn hai năm. Người đối diện cung kính trả lời.
Cô gái xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc đen trên tay, đôi mắt dài hẹp ánh lên tia nguy hiểm. Thẩm Dao Ny, thiên kim tiểu thư của gia tộc Thẩm thị – gia tộc lâu đời kiểm soát hậu trường giới ballet Trung Hoa.
Cô từng là học trò ưu tú học cùng Hàm Vũ Thần dưới sự hướng dẫn của cùng một bậc thầy, từng được báo chí ca ngợi là “Thiên nga đen của Thẩm gia”. Nhưng rồi cô đột ngột rút lui khỏi sân khấu, tiếp quản công ty gia đình, để lại vị trí ấy cho Vũ Thần toả sáng một mình. Bây giờ, khi một cô gái vô danh như Tịch Dao bất ngờ thu hút ánh mắt của anh, cô ta cảm thấy tràn ngập nguy cơ rằng anh có thể lún sâu vào cô bé đó. Từ trước tới giờ anh chưa từng chú ý hay bảo vệ bất kỳ ai, ngay cả cô ta luôn ở gần anh cũng không được anh quan tâm.
- Dàn xếp lại danh sách thí sinh cho vòng thử vai. Tôi không muốn con bé đó có mặt trong hôm đó. Dao Ny lạnh lùng ra lệnh.
- Nhưng…
- Khiến cô ta không đủ điều kiện để được chọn. Dao Ny nhếch môi, nụ cười của cô ta như một con rắn độc đã phát hiện ra con mồi của mình.
Vài ngày sau, danh sách thí sinh được thông báo công khai. Như một hòn tạ rơi thẳng trong lòng cô, tên của Đường Tịch Dao không hề xuất hiện trong danh sách.
Cô đứng lặng trước bảng thông báo, cảm giác vừa bàng hoàng vừa nghẹn ngào. Cô biết mình đã nộp hồ sơ đúng hạn, thậm chí còn có lời xác nhận từ giáo vụ. Vậy tại sao…?
Một nhóm học viên đi ngang qua, cố ý nói lớn:
- Không biết ai đó tự tin đến mức tưởng mình sẽ được chọn cơ đấy.
- Chắc tưởng chỉ cần chăm chỉ là sẽ được biểu diễn với thầy Hàm? Ngây thơ một cách ngu ngốc, ha ha.
Những tiếng cười rơi vào tai cô như từng vết dao cứa vào tim.
Cô quay bước, đi thẳng đến văn phòng của Hàm Vũ Thần.