Chương 9: Đâu chỉ là thứ hạng

Độ đầu hè, trời bắt đầu gay gắt hơn, cái nắng của miền Trung luôn khiến con người ta bức bối và khó chịu đến lạ lùng, tôi cũng chẳng ngoại lệ. Ngoài đường, những chùm hoa nở bao quanh tường nhà càng làm rõ nét hơn cái chói chang và oi bức. Bây giờ cũng độ cuối tháng 5 lớp 11, dường như mọi sự nỗ lực bây giờ mới đòi hỏi nhiều hơn, vì chẳng mấy chốc nữa thôi kì thi HSG tỉnh môn Văn lại đánh thức tôi chực thoát khỏi những cơn miên man mà nhìn thẳng vào thực tại.

Cuối giờ Văn, cô giáo phát lại bài nghị luận tuần trước.

Tôi nhận tờ của mình, nét đỏ đầy lề: gạch, gạch, rồi ngoằn ngoèo vài dòng chữ:

“Văn vẫn bóng bẩy và giàu cảm xúc, nhưng cảm xúc lấn át lập luận. Văn cấp tỉnh không chỉ đòi cảm - mà cần hệ thống, cần trụ cột lý luận.”

Tôi im lặng. Không buồn. Chỉ thấy một chút… hụt.

Ở dưới, điểm không tệ. Nhưng tôi biết: mình đã tụt khỏi vị trí đầu.

Cô gọi riêng tôi sau tiết học, giọng nhẹ:

- “Em viết hay, nhưng càng lên cao, giám khảo càng lạnh. Họ không chỉ cần xúc cảm, họ còn cần cấu trúc, luận điểm, phân tích. Không những thế, những điểm sáng tạo và tư duy mới mới tạo ấn tượng được”

Tôi gật. Không giải thích. Không viện cớ. Chỉ trao đổi với cô thêm một số chú ý. Rồi lặng lẽ ra về, đầu vẫn ong ong.

Chiều đó, tôi lên thư viện trường. Có vẻ vắng lặng, và ít người.

Ngồi chưa được mười phút thì một bóng người đi ngang, dừng lại phía giá sách “Phê bình văn học hiện đại”.

Tôi liếc lên - là Nhật Minh. Tay cậu đang lần qua các gáy sách.

Cậu nhìn thấy tôi. Gật nhẹ. Không nói.

Lát sau, cậu rút một cuốn, đặt xuống bàn gần tôi.

-“Cái này có chương ‘Mô hình tư duy trong văn học’. Đọc thử đi, dễ hiểu.”

Tôi ngạc nhiên:

- “Cậu đọc mấy thứ này?”

- “Không. Nhưng có lần đọc lướt. Thấy hợp với kiểu viết của cậu.”

Tôi không hỏi gì thêm. Cậu cũng không ở lại lâu.

Tôi cũng đã đọc qua đủ loại sách văn học, tôi cũng đủ hiểu mọi thứ cần có thời gian

“Tư duy lý luận không làm mất đi chất cảm. Nó chỉ giúp người đọc không bị lạc.” Dòng đầu tiên tôi đọc được từ cuốn sách đó.

Tối đó, tôi lôi hết tài liệu đội tuyển cũ ra. Mở lại sách phê bình, phân tích câu chữ.

Mắt tôi cay, nhưng lòng có gì đó sáng dần lên.

Tôi viết vào sổ tay: “ Điều quan trọng không phải là làm thế nào để bạn trở nên giỏi nhất, mà là điều gì khiến bạn sẵn sàng thất bại hàng trăm lần để học hỏi.”

Sáng hôm sau, tôi tới lớp sớm. Thanh ngạc nhiên:

- “Lên cơn gì mà 6h30 đã có mặt?”

- “Thay đổi cấu trúc bài. Viết lại mấy đề Văn tuần trước.”

Nam vừa bước vào lớp. Tôi đang giở sách thì cậu ta lướt qua, tiện miệng buông:

- “Nghe nói tụt hạng rồi hả?”

Tôi không nhìn, chỉ đáp:

- “Ờ. Giờ mới bắt đầu thật sự này.”

Nam nhướng mày. Cười nửa miệng:

-“Vậy đừng để tao vượt luôn mấy hạng trên lớp nha.”

Tôi cười khẽ. Không trả lời.

Nhưng tôi biết, cuộc đua này không chỉ là thứ hạng. Là cuộc đua với chính mình.

********

Trời ngày càng oi bức hơn, những lớp gió nóng hừng hực cứ thế thổi hắt lên kéo theo những tiếng than vãn mệt nhoài của đám học trò vừa phải bỏ lại chiếc giường êm bên điều hòa mát lạnh để phải xách cặp lên trường. Lũ con gái chúng tôi bình thường thì không sao, nhưng đến mùa này, nào đâu còn là tóc mái bồng bềnh phất phơ thường ngày, khi nó bắt đầu đã dính vào mặt, xẹp xuống nếu không có mấy cái quạt điện con con mang theo bên người.

Dù là đã cuối năm, ko bắt buộc học tập nữa, chỉ đi học để đợi tổng kết thôi, nhưng mà mấy đứa lớp tôi nào ai được nghỉ xả hơi khi phải vùi mình trong đống sách vở mà ngày ngày ôn luyện cho kì thi HSG năm sau, vả lại cũng chả thiếu những đứa bắt đầu xuất phát sớm lớp 12 rồi. Khung cảnh đó đúng là cực hình trong độ tháng 5 này.

Tôi đang miên man đọc lại những nhận định văn học thì Thanh lay tôi quay xuống nói:

“Mày muốn uống trà sữa miễn phí không, tao bao”

Tôi chớp mắt nhanh nhảu: “ Có có, lát ra về nhớ chờ tao.”

“Ra về làm gì, giờ uống luôn nè, tao nhắn họ ship rồi, xuống dưới cửa sau trường lấy” Thanh đáp.

Tôi nhăn mặt bảo: “Bộ khùng hay gì, giờ mà xuống đó lấy để 2 đứa lên phòng kỷ luật hả?”

Vì ai mà chẳng biết thầy Tùng, trưởng ban kỷ luật trường tôi là 1 trong những người nghiêm khắc có tiếng, mỗi giờ học, giờ ra chơi đều đi lượn quanh trường để bắt mấy đứa hay lén trốn học hoặc hút thuốc. Chỉ cần bị phát hiện, không cần nói gì đâu, đảm bảo ko những bị đánh mà bị hạnh kiểm nữa, nếu là con trai còn ăn đánh nữa chứ chẳng đùa.

Thanh xua tay: “ Mày cứ khéo lo, kệ ổng đi, hai đứa giả vờ đi vệ sinh ở tầng dưới rồi quẹo đến lấy, họ đứng ở dưới rồi chả lẽ bảo về đi.”

“Đi mà mày, đi với tao đi, có mày cùng lắm là bị phạt thôi không hạ hạnh kiểm được đâu.”

( Tao đơ cái mặt tao ra luôn nha mày…)

Nhưng rồi cũng chấp nhận đi cùng nó, sau khi xin giáo viên đang dạy, trốn xuống được nhà vệ sinh tầng dưới, thì hai đứa bắt đầu bật chế độ lén lút ( vì đứa nào cũng sợ mà :))) )

Vừa chạy lại cầm được hai bịch nước, hí hửng quay vào lớp gặp nay Nhật Minh đang đứng nói chuyện với thầy phụ trách.

Thanh nắm tay tôi quay lưng lại dẫn vào nhà vệ sinh nam ( vì gần nhất), nói kẽ: “ Rồi xong chuyến này banh xác rồi mày ơi, giờ sao đây, hay tao đứng cầm nước trong đây, mày đi ra chỗ Nhật Minh nhờ nó đẩy thầy đi đâu đi, xin á mà, không hai đứa chết ngay luôn.”

Tôi cũng tái mặt, tay thì đập nó, chân thì run, trong đầu đã chửi vô số câu rồi. Chỉ “Ừm” rồi cố lấy bình tĩnh ngó ra, thấy Nhật Minh vẫn đang nói chuyện liền thở phào một hơi. Vừa bước được hai bước, thì cả hai người đều quay lưng đi lại về phía này, tôi chưa kịp quay lại bảo bà Thanh trốn vào trong, cũng không dám lộ liễu bước quay lại bèn đi đến chào thầy rồi đến nhanh lại chỗ Nhật Minh, hất nhẹ vào cánh tay rồi dùng hết sức để có thể bày ra bộ mặt đáng thương nhất có thể rồi nói rằng: “ Cứu tui với, cứu được không, đừng để thầy đến đó mà.”

Thấy thầy chỉ cần 1 bước nữa là bước đến nửa cửa sổ nhà vệ sinh, tim tôi bắt đầu đập lệch đi một nhịp, Nhật Minh liền nhanh chóng chạy nhanh lên chắn bên cạnh rồi nói điều gì đó với thầy.

Nhưng mà có vẻ thầy thấy đứa nào cứ lấp ló chỗ cửa sổ nhìn ra nên hơi nghi, toan bước vào, Nhật Minh đành dành phần vào trước ngó quanh, thấy Thanh đang ngồi cúi gầm phía dưới dùng tay để ký hiệu SOS, rồi quay ra bảo: “ Có ai đâu ạ, chắc thầy nhìn nhầm thôi ạ, trời dạo này hơi nắng nên thầy đeo kính sẽ hơi lóa thôi.”

Thầy nghe thế thì cũng không còn có ý định vào nhưng quay lại thấy tôi đứng ở phía sau liền nói: “ Em kia, sao còn đi theo đến đây, sao không vào lớp?”

Tôi không hiểu lúc đó nghĩ gì mà thay vì chào thầy vào lớp trước mà nói: “ Dạ em tính đi vệ sinh nhưng mà thấy thầy nên quay lại chào rồi đi sau ạ.” Tiếp sau đó là bày ra nụ cười không thể giả hơn để nhìn lại thầy.

Chắc thầy cũng không muốn mất thời gian nên cũng cười cười cho qua rồi bảo tôi nhanh nhanh mà về lớp, lúc đó tôi dạ vâng ngoan ngoãn hết lời, nhìn qua liền thấy ánh mắt khó hiểu của Nhật Minh đang nhìn, thấy xấu hổ quá bèn đi nhanh vào nhà vệ sinh nữ.

Đợi cậu ấy dẫn thầy đi nơi khác, tôi và Thanh mới dám đi ra rồi chạy một mạch về lớp. Đúng là cảm giác mạnh mà, đá tan hết trơn, sợ đến nỗi uống nước cũng không thấy ngọt nữa. Cả hai đứa, thế mà chỉ có chuyện đó cười nguyên một buổi.