Chiều hôm sau, tôi vừa về nhà thay đồ, đầu không khỏi nghĩ về mấy bài văn còn dang dở không biết có nên đi hay không
(Thôi đi nhanh luôn đi, lẹ về soạn học sớm )
Mẹ đi qua: “Đi nhớ chú ý về sớm, đi xe cho cẩn thận”
Lúc tôi đến, Thanh đã ngồi cùng vài bạn trong đội múa.
Minh đến sau, lặng lẽ. Linh Chi đi cùng Minh
Ai đó buông câu nửa đùa nửa thật:
“Ủa, hai người đi chung luôn hả? Sao xịn vậy!”
Linh Chi cười đáp: “Tưởng cậu ấy không đến, ai ngờ lại có mặt nên sẵn trùng hợp gặp nói chuyện chút á mà.”
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, tôi cũng điềm nhiên tám chuyện với bà Thanh
“Linh Chi hát một bài đãi mọi người đi” - một bạn nữ lên tiếng khi thấy chủ quá xách dàn loa kéo ra trước sân
Như thường lệ, cậu ấy vẫn rất thoải mái và tự tin chọn một bài hát: “ Tình yêu màu nắng”
Cả nhóm vỗ tay rần rần. Linh Chi đỏ mặt nhưng vẫn nhìn Minh khi hát, ánh mắt nhiều lần khẽ liếc về phía cậu.
Tôi vẫn im lặng uống nước, nghe bài hát lướt qua tai nhưng tâm trí bị kéo vào cảnh tượng trước mắt.
(Họ đẹp đôi thật. Một người trầm lặng, một người rực rỡ. Không phải ai cũng cần hiểu nhau để đứng cạnh nhau - chỉ cần đủ nổi bật là được.)
Cả nhóm đã ăn uống xong gần hết. Không khí bắt đầu rã đám - người chụp ảnh, người hát karaoke, người ra ngoài gọi điện.
Tiếng chuông gió ở cửa quán vang lên.
Nam bước vào, tay cầm túi đồ ăn vặt, gương mặt lạnh tanh, tóc hơi rối vì mới chạy xe.
- “Quán cạnh nhà hết trà sữa nên ghé qua đây. Mà tính ra cũng gần… Ai ngờ gặp tụi mày ha.”
Thanh hí hửng:
- “Nam kìa! Ghé chơi luôn đi mậy!”
- “Không nhờ có duyên chứ có ý định đi không?”
Nam nhún vai.
Nhìn quanh một vòng, thấy ghế trống ngay cạnh, liếc tôi một cái rồi… ngồi xuống. Không nói, không hỏi.
Nhưng rõ ràng không định rời sớm.
Tôi khẽ liếc:
-“Ghé qua mà ngồi luôn là sao?”
Nam dựa lưng ra ghế, mắt nhìn thẳng:
- “Tại có người hôm qua nói ‘’mày đi thì đi, không thì khỏi’’…Ờ thì tao đến, coi có ai đuổi không.”
Một bạn trong nhóm chọc:
- “Ủa rồi sao tự dưng Nam lại ngồi cạnh huyền Trân vậy ta?”
- “ Hai đứa nhất nhì lớp bắt đầu nói chuyện với nhau rồi hả, có gì không đây…”
Nam vẫn điềm nhiên:
- “Ngồi đâu chẳng được. Ghế trống, ngồi thôi.”
Thanh chen vô:
- “Trống 7 cái ghế mà chọn đúng cái đó luôn ha? Hôm qua còn gặp riêng nhau nữa cơ mà”
Tôi cố tình liếc Thanh một cái thật dài ( con quỷ cái tao đấm cho phát bây giờ )
Mà thôi. Về. Văn chưa xong, đời còn dài.
Tôi đứng dậy nói qua loa đôi câu rồi đi về, mặc cho lời van nài của ả Thanh cứ đeo bám bên tai. Tôi chỉ nháy mắt, chạm ngón trỏ trước môi chỉ ý yên lặng cho bố mày nhờ, rồi chuồn luôn.
Tối hôm đó, tôi về nhà, rửa mặt xong là ngồi vào bàn học.
Nhưng cứ viết vài dòng, trong đầu lại hiện lên ánh mắt của Linh Chi khi nhìn Minh.
Cả giọng Nam nữa. Mỗi câu nói như cài sẵn mấy cái móc treo trong đầu tôi.
Điện thoại sáng đèn – không phải tin nhắn, mà là lời nhắc của app học tập.
“Ôn tập Văn học – deadline 22:00”
Cuối tháng. Cái nắng ngột ngạt làm tiết 3 dài như gấp đôi mọi ngày.
Lớp bắt đầu vào mùa ôn thi. Không ai nói ra, nhưng nhịp thở cũng trở nên vội hơn.
Mấy đứa bàn trên tụi tôi không còn thi nhau gọi trà sữa hay rù quán nữa. Vẫn cười đùa, nhưng không còn tranh nhau những tiết học để tám những vụn chuyện cỏn con.
Chỉ một lúc là ai về bàn nấy, vùi vào tập vở.
Giờ ra chơi, tôi ra hành lang gọi bạn thân lớp bên – con bé Hoa.
Hoa là kiểu người nhạy với chuyện lớp người khác. Và không hiểu sao, nó thích hóng chuyện tôi.
- “Ê, lớp mày cái đôi kia sao rồi, tao đã nói rồi, thằng kia đẹp như thế vào lớp mày kiểu gì cũng có chuyện hay mà ?”
- “Mày cũng biết hả?”
- “Tao biết, cả lớp mày biết. Mà cũng hợp đó. Đúng mấy tầng nào gặp gió tầng ấy thật, con bé kia cũng đẹp với giàu, có khi thế thật đấy”
Tôi cười nhẹ. Gật đại. Không muốn nói thêm.
Vì thật ra… cũng không sai. Cứ nhìn họ, tôi lại thấy mình mờ nhạt đi đâu đó giữa mọi chuyện đang xảy ra.
Về bàn, tôi mở vở Toán, ngồi cắm cúi chép lại đề cũ.
Tôi không được phân tâm. Không được để mình trệch nhịp chỉ vì mấy thứ thoáng qua
Tối đó, tôi dán lại mấy công thức vào tường.
Cạnh đó, tôi tự tay viết một dòng chữ thật to, dán ngay chỗ dễ thấy nhất:
“Tất cả mọi thứ - đều phải dựa vào dũng khí của bản thân.”
“Thế giới này chỉ nhìn vào thực lực. Không quan tâm bạn đã từng yếu thế ra sao.”
“Bạn có thể điên cuồng theo đuổi điều mình muốn, nhưng nếu không có thứ gì đủ vững chắc trong tay, thì đừng mong ngẩng đầu trước bất cứ ai.”
Tôi không viết mấy câu đó để tỏ ra mạnh mẽ.
Tôi viết để nhắc mình rằng:
Tình cảm có thể lơ mơ, nhưng ước mơ thì phải rõ ràng.
(Bắt đầu từ bây giờ, mỗi ngày tôi sẽ học như thể kỳ thi là ngày mai. Không vì ai cả. Chỉ vì tôi biết… mình không có đường lùi.)
Những ngày cận kề kỳ thi, tụi tôi bắt đầu hẹn nhau học nhóm.
Dù đứa nào cũng viện cớ "học cho hiệu quả hơn", nhưng thật ra là... cần người cùng vật lộn với đống bài vở. Một mình thì dễ gục lắm.
Chiều hôm đó, tôi kéo ghế vào ngồi cùng nhóm Thanh, Huyền với ba đứa nữa ở quán cà phê gần trường.
Mỗi đứa một tập. Một cây bút. Một chai nước lọc. Và không biết từ bao giờ, một mớ chuyện trời ơi đất hỡi.
- “Tụi mày học xong rồi ai thật lòng muốn yêu ai chưa?”
- “Tao chỉ muốn yêu một bài hình mà tao làm đúng, không cần chữa nữa...”
- “Công nhận, hơ hơ, tao chỉ muốn qua nhanh đợt thi này để ăn chơi xả lắng chứ Toán hả - càng hiểu càng đau.”
Tôi cũng cười. Cười như thể mình không có gì phải lo nghĩ.
Giữa những trang đề được lật tới tấp, những tờ giấy ghi chú màu pastel dán đầy vở, tôi cảm thấy... nhẹ.
Không phải vì bài dễ hơn. Mà vì tôi không thấy mình cô độc nữa.
Dưới ánh đèn quán, mấy bóng đèn vàng nhạt tạo cảm giác như thời gian chậm lại.
Lúc đứng lên, đã gần 7h tối.
Tôi cuống cuồng nhét sách vào cặp, vội vàng phóng xe về nhà.
Tới nơi, vừa dựng xe xong đã nghe tiếng bố vọng ra:
- “Giờ này mới về hả con? Đi học mà đi kiểu vậy? “
“Mày đi chơi chứ có đi học hồi nào.”
Tôi im lặng. Đứng lặng nhìn ánh đèn phòng học vẫn sáng phía sau cửa kính.
Không ai hiểu, tôi chỉ cần một buổi được học cùng người khác. Được nói một câu tào lao không cần đo lường điểm số.
Nhưng tôi cũng hiểu, bố nói không sai.
Cái nhà này không phải nơi để tôi về trễ mà không báo trước. Không phải nơi tôi được phép buông lơi, dù chỉ một chút.
Tôi lẳng lặng thay đồ, rửa mặt, và ngồi vào bàn học.
Tờ giấy ghi câu nói ban sáng vẫn còn đó.
Câu chữ run nhẹ theo gió từ cửa sổ lùa vào.
Tôi nhìn nó.
Rồi mở vở, viết tiếp bài Văn dang dở.
(Có những người sinh ra đã ở vạch đích.
Còn tôi thì không.
Muốn ngẩng đầu - thì phải có gì trong tay đã.)