Chương 7: Lại lần nữa à

Tiết 4 vừa dứt, tôi vẫn còn bứt rứt vụ bài kiểm tra hình hôm trước. Có vài câu khó quá, tôi chắc chắn sai rồi.

Mà trớ trêu thay, cái người làm đúng trọn vẹn - lại là Hoàng Nam.

Dân chuyên Toán, lại học giỏi, biết chơi, hoạt động nào cũng có mặt, đám bạn lúc nào cũng vây quanh. Sau mỗi giờ học, thường là mất hút - hoặc là đi đá bóng, hoặc là kéo hội chơi game ở đâu đó.

Gửi tin nhắn thì “seen không rep”, lên lớp thì ngồi bàn trên cùng, hỏi thì ngại, không hỏi thì lo không hiểu bài.

Sau buổi học thêm Toán, tôi canh đúng lúc Hoàng Nam chưa kịp chuồn đi đâu thì lỉnh kỉnh sách vở sang bàn cậu ta.

- Này Nam, rảnh không? Chỉ hộ tao mấy bài kiểm tra hôm trước với…

Nam ngước lên, nhướng mày một cái, giọng lười nhác:

- Tưởng bạn học giỏi lắm mà? Lại còn phải hỏi?

Tôi kệ. Mặt dày kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, mở ngay bài ra:

- Thì… giỏi vừa vừa thôi. Câu 3 sai be bét rồi. Chỉ đi, năn nỉ đấy!

Cậu ta nhìn đồng hồ:

- Còn đúng 10 phút nữa là tao đi đá bóng. Hỏi gì hỏi nhanh.

( Tao phải mặt dày lắm mới nhờ đến mày đó ông thần )

Tôi vội chỉ vào phần hình học, đoạn lúng túng cười trừ:

- Đây này, đoạn này không hiểu sao lại ra được góc đó…

Nam nghiêng đầu nhìn tập tôi, rồi gõ nhẹ bút xuống cạnh hình vẽ:

- Thiếu giả thiết “tam giác đều”. Thiếu thế thì tính kiểu gì chẳng sai.

Tôi gật gù, cố ghi lại. Cậu ta cầm luôn bút tôi, phác nhanh lại một hình, giảng rành rọt mấy dòng - lạnh lùng, nhưng dễ hiểu đến bất ngờ.

Tôi chưa kịp cảm ơn thì Thanh bất ngờ thò đầu vào lớp, tay ôm cả đống giấy xếp đạo cụ:

- Ô Huyền Trân, bà còn ngồi đây làm gì đấy?

Tôi giật mình:

- À… hỏi Nam tí bài…

Thanh tủm tỉm, rồi như nhớ ra gì đó, nghiêng người chống nạnh:

- À há, tiện thể thì rủ luôn Minh đi ăn mừng lại hộ cái. Linh Chi rủ hoài không được, chán quá!

Tôi toan né thì Thanh lườm:

- Hôm bữa ai mời cậu ta múa đấy? Giờ không đi mời lại thì ai chịu đi?

Hoàng Nam ở bên cười khẩy:

- Ủa, Nhật Minh mà phải mời á? Ghê thật, mới nổi tiếng một buổi tối mà giờ còn chơi chảnh à?

Tôi chưa kịp phản ứng thì Nhật Minh từ cửa lớp bước vào, tay cầm mấy hộp rỗng, rõ là vừa đi đâu đó trở lại.

Không khí khựng lại nhẹ một nhịp.

Thanh nhìn thấy Minh, tiện thể hô luôn:

- “Ủa đúng lúc quá! Minh ơi, mai tụi mình dời lịch ăn mừng sang 5h chiều ở quán Gió nha. Đi nha!”

Cậu ta gật nhẹ, không trả lời gì.

Thanh liếc tôi, thì thầm sát tai:

-”Mày rủ lại lần nữa đi, hôm bữa mày nói nó ấy mới chịu đó!”

Tôi chớp mắt. Bị đẩy lên sàn rồi.

Tôi quay sang nhìn Minh. Cậu ta đang đặt mấy cái hộp xuống bàn cuối lớp, dáng vẻ không có vẻ gì là quan tâm đến chuyện tụ tập ồn ào.

Tôi chậm rãi đi lại gần, cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể.

- “Chiều mai cậu rảnh không?”

Minh ngẩng lên, không nói, chỉ nhìn.

Tôi lúng túng chỉnh lại tay áo, rồi tiếp:

- “Tụi này tính dời buổi ăn mừng sang chiều mai. Ở quán Gió. Không đông đâu. Mấy người trong đội múa là chính.”

Cậu ta lại im lặng. Đôi mắt hơi cụp xuống, không rõ là đang lưỡng lự hay không hứng thú.

Tôi nhún vai, làm ra vẻ không để tâm:

- “Không đi cũng được. Nhưng mà… cậu đi thì đủ nhóm hơn. Còn không thì... thôi vậy.”

Nói xong, tôi quay đi. Không chờ câu trả lời. Cảm giác nhịp tim như vừa chơi một ván đặt cược.

- “Mấy giờ?”

Giọng nói ấy kéo tôi khựng lại.

Tôi quay đầu, thấy cậu ta vẫn đứng đó, hơi nghiêng người, ánh mắt không rời tôi.

- “Năm giờ. Quán Gió, gần chợ.”

Minh gật nhẹ. Không cười. Không hứa. Chỉ nói đủ nghe:

- “Tui sẽ nghĩ thêm.”

Tôi không đáp, cũng không hỏi lại. Chỉ ờm cái rất nhẹ rồi quay lại chỗ ngồi.

Tôi cười, dù chẳng rõ vì câu trả lời của Minh, hay vì... ánh mắt Hoàng Nam đang liếc qua với vẻ gì đó khó đoán.

Nam chống tay lên bàn, khẽ lắc đầu, cười nửa miệng:

-“Ghê ha. Rủ ai người đó đi thật.”

Tôi chớp mắt:

- “Ơ Nam, mai mày có đi ăn mừng với tụi lớp không?”

Nam xua tay:

- “Không. Tao bận. Còn Nhật Minh được rủ đi chưa đấy?”

Thanh ở đâu thò đầu vào đúng lúc:

- “Được rủ rồi, mà bảo “sẽ nghĩ thêm” đấy. Còn mày thì có đi không?”

( Mày cố tình trốn đâu đó phải không, con …)

Nam cười nhạt:

- “Để xem. Còn tùy Huyền Trân có mời tử tế không?”

Tôi đảo mắt:

- “Mày đi thì đi, không thì khỏi. Mời kiểu đó tổn thọ.”

Minh lúc này đứng dậy, ánh mắt lướt qua tôi một thoáng, rất nhanh. Không nói gì, nhưng lại là cái nhìn khiến tôi khựng lại. Không rõ vì gì.

Nam soạn cặp đứng dậy xua tay

- “Thôi tao đi đây, ăn ngốn của người ta 5 phút rồi, sửa nốt dòng cuối bị sai góc là được.”

Nói rồi Nam đứng dậy, nhét tay vào túi, lững thững ra cửa.

Minh thì đã quay đi từ lúc nào. Tôi đứng lại giữa lớp, suy tư một mình.

Mọi chuyện… như chẳng có gì.