Chương 6: Gợn sóng

Buổi chiều trước ngày diễn văn nghệ, sau khi cả nhóm kết thúc buổi tập tổng duyệt, tôi là người cuối cùng rời sân trường. Cũng quen rồi. Tôi luôn đi về trễ - một phần do tính hay rà soát lại đạo cụ, một phần vì... cũng chẳng vội về.

Tôi quay lại sân, nhìn quanh kiểm tra lần nữa. Cờ, khăn lụa, quạt giấy… đủ cả. Nhưng chiếc áo múa đỏ sẫm của tôi… biến mất.

Tôi hoảng hốt. Không thể nào. Rõ ràng lúc nãy tôi để nó ngay trên ghế đá.

Chạy khắp sân tìm kiếm, nhìn dưới ghế, ngó vào gầm bụi tre, vẫn không thấy. Áo múa này là thuê nguyên bộ, tranh nhau mãi mới đặt được, màu sắc giống nhau, đồng bộ cả đội. Nếu thiếu, không thể thay thế.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra dù trời đã mát. Tôi gọi điện cho Thanh - không nghe máy. Gọi cho bạn tổ đạo cụ - cũng không biết.

Tôi bắt đầu thấy tim đập mạnh. Phải làm sao? Mua bộ khác ư? Không kịp. Thuê đồ bây giờ thì không có màu y hệt.

Đang loay hoay ngồi thừ trên cầu thang, thì một bóng người bước đến. Là Nhật Minh.

- “Cậu tìm gì à?”

Tôi ngước lên, mặt có lẽ hơi bối rối:

- “Áo múa của tui… để quên ngoài này. Giờ không thấy nữa.”

Cậu ta im vài giây, rồi khẽ nhíu mày:

- “Không thấy lúc nãy… có thể ai tưởng đồ bỏ, lấy đi rồi.”

Tôi cúi đầu. Cảm giác thất vọng và bất lực dồn lên từng chút. Không lẽ vì một phút sơ ý của mình mà phá cả đội hình? Lúc đó, tôi chỉ muốn tan vào đất luôn cho xong.

- “Tui... không biết phải làm sao. Không có cái đó, sẽ rất kỳ quặc trên sân khấu. Mà đổi cả đội thì không kịp.”

Minh ngồi xuống bên cạnh, không nói gì ngay. Rồi cậu ta nhìn tôi, giọng trầm trầm:- “Đừng hoảng. Mặc áo khác màu 1 chút cũng không sao, nếu không quá lệch. Cậu đứng hàng dưới, đèn sân khấu sẽ làm mọi thứ mờ đi.”

Tôi ngẩng lên nhìn cậu ta.

- “Thật á?”

- “Ừ. Quan trọng là nhảy đều. Khán giả không nhìn cái áo nhiều như cậu nghĩ đâu.”

Tôi nhìn vào mắt cậu ấy. Bình thản. Không hề có vẻ trêu chọc hay dửng dưng. Chỉ là một câu nói... làm tôi bất giác thấy yên tâm hơn.

- “Ờ… cảm ơn nha.”

Cậu ta gật nhẹ. Rồi đứng dậy, quay người đi như thường lệ.

Tôi nhìn theo bóng lưng ấy, nghĩ mãi về câu "khán giả không nhìn cái áo nhiều đâu".

Có lẽ... đúng là tôi đã lo lắng quá rồi.

Tối đó, tôi nhắn cho Thanh, nói sẽ thuê tạm một chiếc áo màu gần giống, và đứng ở hàng dưới nên chắc không sao đâu ha.

Bà ấy chỉ nhắn lại bằng một loạt icon rồi bảo tôi “ngủ sớm, mai rực rỡ lên!”

Và tôi đã rực rỡ thật - không phải vì cái áo, mà vì... một câu nói nào đó làm tôi an tâm.

Cuối buổi văn nghệ hôm đó...

Linh Chi và Nhật Minh biểu diễn tốt một cách bất ngờ. Ánh đèn rọi xuống, hai người quay một vòng tròn đẹp mắt, khán giả bên dưới vỗ tay rầm rầm.

Sau tiết mục, cả nhóm vây quanh khen Linh Chi hết lời. Một đứa trong nhóm tôi thì thầm:

- Ê mày, thấy không? Linh Chi với Minh đẹp đôi ha.

- Ờ, đúng. Tao để ý từ mấy hôm tập chung rồi. Hợp vaiz.

Tôi ngồi sau, cúi mặt xuống, lặng lẽ uống nước. Không hiểu sao, lòng lại có chút gì đó nghèn nghẹn.

Cậu ta giỏi. Ừ, không ai phủ nhận.

Nhưng mà... tại sao tôi lại cảm thấy hơi gờn gợn trong lòng

Có tiếng tin nhắn rung lên. Tôi mở điện thoại - là tin từ nhóm lớp:

“Minh với Linh Chi hợp ghê, ai ship hông? :)))”

Tôi thở ra. Khẽ cười. Nhưng trong lòng, có một thứ gì đó không gọi tên được - như một luồng gió lạ, len lỏi giữa sự rối ren của cảm xúc. Không hẳn là buồn. Không hẳn là ganh. Nhưng rõ ràng... không ổn.

Vừa mệt mỏi, khệ nệ giúp mọi người khuân đồ đưa vào lớp, tôi mới có dịp thấy rõ mặt cậu ta:

( Đẹp vậy trời, bình thường đã đẹp lắm rồi, hơ hơ chết tôi )

Vì mắt cứ lơ đãng nhìn cậu ta, tôi vô tình đυ.ng trúng mép bàn bên cạnh, buột miệng chửi mấy câu, quay lại chạm mặt với cậu ta.

( Aaa, đúng điên thật rồi, trốn đâu đây…)

Minh nhìn tôi, tay vẫn cầm chai nước, khẽ nhướn mày:

- "Không sao chứ?"

Tôi lúng túng kéo ống tay áo che đi vết đỏ trên trán:

- "Không, chỉ... không nhìn đường thôi."

Cậu ta nhìn tôi thêm vài giây, rồi khẽ cười. Một nụ cười rất nhẹ, chỉ thoáng qua, nhưng đủ khiến tôi ngẩn ngơ. Tim như có ai đó kéo căng một sợi dây mỏng, chạm một nhịp - rồi im bặt.

Và đúng lúc đó…

- "Ủa? Minh ở đây nè tụi bay!"

Một nhóm bạn nữ bước vào lớp, rôm rả. Người cười, người cầm bánh, trà sữa, người thì tay xách đạo cụ. Linh Chi đi giữa nhóm, tóc buộc cao, tay phe phẩy quạt giấy, mắt lấp lánh.

Nhìn tôi, rồi nhìn Minh, khẽ nhướn mày như thể vừa phát hiện ra điều gì thú vị:

- "Hai người đứng riêng từ nãy giờ á? Đang nói chuyện riêng hả?"

Tôi chưa kịp nói gì, thì một bạn khác trong nhóm bật cười:

- "Tụi bây thấy không, hôm nay diễn xong là Linh Chi - Nhật Minh nổi nhất sân khấu luôn á!"

- "Tao còn nghe lớp bên kia nói lại: "Ủa lớp D năm nay có couple không ta?""

- "Hợp vainoi luôn á, nhảy thì ăn ý, tướng thì đẹp…"

Tôi đứng yên. Tay vẫn cầm chai nước. Không chen vào được câu nào.

Minh thì lặng thinh. Cậu ta không biểu lộ gì rõ ràng. Chỉ lặng lẽ cúi xuống xếp lại túi đạo cụ, lấy áo khoác và balo.

Linh Chi cười, quay sang Minh:

- "Tối nay rảnh không, bọn tui định ăn mừng nhỏ ở quán Gió á. Đi chung luôn nha?"

Minh không trả lời ngay. Chỉ quay sang nhìn đồng hồ, rồi đáp rất khẽ:

- "Tui có việc."

Rồi khoác balo, rời đi. Không vội. Không chậm. Nhưng... xa cách một cách lạ lùng.

Tôi nhìn theo, lòng có một luồng gì đó không rõ tên gọi.

Linh Chi? Nhóm bạn? Hay chính cái khoảng cách lạnh lùng kia?]