Chương 5: Ủa, sao phải cảm ơn

Buổi chiều đầu tiên bắt đầu tập tiết mục văn nghệ, tôi lếch thếch tới sân sau dãy nhà C — nơi lớp tôi “thuê” tạm làm sàn tập. Nắng vàng, gió thổi qua như hắt thêm sự mệt mỏi sau cả ngày học.

Thanh (trưởng ban văn nghệ kiêm bà nội trợ tâm linh của lớp) nhanh chóng chia nhóm và cặp cho từng người. Dĩ nhiên, tôi không ghép với Minh. Bà Thanh bảo tôi có kinh nghiệm múa năm ngoái nên sẽ “kèm” Long - học chuyên Anh nhưng tay chân lóng ngóng như sứa biển.

Minh được ghép với một bạn gái khá nổi lớp tôi - Linh Chi. Đẹp, nữ tính, lại múa dẻo.

Tôi không để tâm lắm. Tập trung chỉnh tay cho Long, vừa dợm nhạc vừa dọn đống tâm trạng rối ren trong đầu.

Nhưng… khổ cái, hai chân gần như không phối hợp được với nhau. Mỗi lần tôi đếm nhịp, cậu ấy đều lệch một khúc, rồi cười trừ xin lỗi.

Tôi cố giữ bình tĩnh, hướng dẫn từng động tác, tay chân thì đỡ, miệng thì đếm nhịp liên tục. Đầu đã muốn bốc khói.

Phía bên kia sân, Minh và Linh Chi lại khá ăn ý. Mỗi lần chỉnh nhịp, Linh Chi đều cười toe với cậu ta:

- Ôi, may mà có bạn nhắc, không là mình lộn tùng phèo!

Minh không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Vẫn im lặng, nhưng động tác của cậu ta thì đúng nhịp, chắc chắn và... đẹp mắt một cách khó chịu.

Tôi khựng lại. Một phần vì Long vừa đạp trúng chân tôi khi xoay sai hướng.

Không hiểu sao, trong lòng có một cơn sóng nhỏ. Không lớn. Nhưng đủ để gợn.

Tôi nhìn sang Long - cậu ấy lại lúng túng, bước nhảy lệch nhịp lần thứ bốn. Tôi thở dài, đưa tay sửa lại động tác cho bạn ấy.

—------

Tối về, mở tin nhắn nhóm múa:

Thanh: “Mai 4h tiếp tục nha, cả đội cố lên! 💪”

Linh Chi: “Cảm ơn Minh vì đã chịu tập nhaaaa, huhu đỡ áp lực hẳn!! 🥺✨”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, ngón tay lướt lên bàn phím, rồi dừng lại.

Cả tin nhắn nhóm múa bắt đầu “ồ” rồi rộn ràng lên.

Chẳng hiểu sao lại nghĩ đến cái lần tôi nhờ cậu ta tham gia, rồi gấp gáp chạy theo chỉ để nói mấy lời ngập ngừng.

Cứ lạnh nhạt. Chỉ làm. Rồi im lặng.

Tôi bấm vào cửa sổ chat riêng với Minh. Khung chat trống trơn.

Dòng chữ vẫn nhấp nháy: "Bạn muốn nói điều gì với Minh?"

Tôi ngồi im, muốn nhắn gì đó, nhưng rồi nhìn nó nhấp... nháy... nhấp... rồi tắt.

Buổi tập văn nghệ lần thứ 4...

Sân trường buổi chiều vắng người, chỉ còn nhóm lớp tôi lác đác tập dợt. Tôi đang nhảy cùng Long, vẫn là điệu nhảy hôm trước - nhưng vẫn chưa đồng bộ. Cậu ấy tập trung, nhưng cứ sai nhịp, di chuyển lệch hướng, tôi phải nhắc miết.

Tôi quay sang nhìn cụm cặp đôi bên trái - Linh Chi và Nhật Minh.

Không hiểu sao hai người đó lại... hợp đến kỳ lạ. Nhịp rất đều, động tác gần như khớp hoàn toàn. Linh Chi cười rất tươi, còn Minh... vẫn là gương mặt thờ ơ thường thấy, nhưng động tác thì không thể chê được. Mỗi lần chỉnh cho Linh Chi, cậu ta không nói gì nhiều, chỉ gật đầu hoặc làm mẫu lại. Vậy mà hiệu quả.

Tập xong, Linh Chi chạy lại dúi cho Minh chai nước:

- Minh, cậu giỏi thật đấy! Nhảy với cậu thấy tự tin hẳn. Cảm ơn nha!

Cậu ta nhận chai nước, không nói gì. Linh Chi cười, ngồi xuống cạnh, vẫn còn hớn hở:

- Tập với người giỏi kiểu này, đúng là có động lực ghê luôn. Hồi nãy thầy thể dục cũng khen nhóm mình nữa á!

Tôi nghe hết. Cố tình không quay lại, nhưng tai thì không bỏ sót chữ nào.

Chẳng ai cảm ơn tôi cả, dù tôi cũng tập hàng giờ, sửa cho Long từng chút, chân đau muốn rã rời.

Tôi quay sang nhìn Long - cậu ấy đang uống nước, mồ hôi đầm đìa, không có vẻ gì là áy náy. Mà cũng đúng, đâu ai bắt cậu ấy phải để ý tới tâm trạng của tôi?

Tôi đột nhiên giật mình (What ! tại sao mình lại để ý đến mấy thứ vớ vẩn này chứ…)

—-------

Mọi người đã bắt đầu vào guồng, tiết mục múa đôi cũng tạm ổn. Ai cặp với ai đều đã rõ ràng, chẳng còn thay đổi gì nhiều. Tôi vẫn tập với Long, và dẫu đã rất cố gắng, nhưng cậu ấy vẫn sai nhịp, bước không đều, quay thì ngược hướng.

Lần thứ năm trong buổi hôm đó, tôi bước sai vì phải chờ Long bắt kịp. Bạn nữ bên cạnh buột miệng:

- Khổ ghê á, tập cả tuần rồi, Long còn chưa vô nhịp.

Thanh thấy thế liền chạy ra giữa sân hô to:

- Ê mọi người, Long tập chưa ổn nhịp, Minh giúp một chút được không? Tập xíu thôi cho dễ khớp động tác.

Tôi giật mình. Nhìn sang Minh. Cậu ta chẳng phản đối gì, chỉ nhún vai đi sang phía tôi và Long.

Không nói lời nào, cậu ta nhắc lại từng bước đúng nhịp một, ánh mắt lướt qua tôi vài lần nhưng không dừng lại. Dáng dấp nghiêm túc, tỉ mỉ, như thể đang dạy môn toán nâng cao cho học sinh kém.

Còn tôi - tự dưng thấy mình thừa.

( Tôi là người kéo cậu ta vào. Là người từng nghĩ đến đủ kiểu viễn cảnh xấu nhất, thậm chí từng run khi mở lời.

Vậy mà giờ, tôi lại đứng bên cạnh nhìn cậu ta giúp người khác. Còn người kia thì cười nói rôm rả, còn cảm ơn rối rít.)

Tôi cười khẩy một cái. Trong lòng không rõ đang giận ai. Cậu ta? Linh Chi? Long? Hay... chính mình?

Buổi tập rồi cũng kết thúc, tôi đi sau cả nhóm, không muốn trò chuyện. Nhưng khi sắp bước ra cổng trường, Minh bất ngờ quay lại, nói khẽ:

- Mà... hôm qua nhắn, nói khó vậy à?

Tôi ngớ ra, chưa kịp phản ứng thì cậu ta đã quay đi.

Giọng nói đó, không mang ý trách, nhưng đủ khiến tôi cứng họng.

Tôi bối rối chợt nghĩ, hôm qua mình chỉ mới nhập thôi mà…

Như nhận ra điều gì đó, cậu ta chỉ nói : “Mai tập tiếp, cần gì cứ nói.”

Rồi đi thẳng. Không ngoảnh lại.

Tôi đứng lại vài giây. Rồi tự cười một mình. ( Mình bị sao vậy trời? )