Nhưng rồi,.. ( lại nhưng rồi, lắm rắc rối thế).
Lớp tôi vốn phân công trực nhật theo cụm hai bàn liền kề. Cơ mà từ khi có Nhật Minh, số lượng bàn trong lớp thành số lẻ nên thầy chủ nhiệm đành thêm một bàn cuối lớp để ngồi cho rộng. Kết quả là cụm bàn đầu (nơi tôi ngồi) bị ghép cặp với bàn cuối (nơi cậu ta ngồi) cho đủ số người trực nhật.
Và rồi, trong một chiều thứ sáu vắng hoe, nhóm sáu đứa chúng tôi ở lại dọn dẹp lớp. Không biết do ai va phải, mà cánh tủ tài liệu trong góc lớp đổ sập một bên, mấy xấp giấy rơi đầy xuống đất.
Tôi loay hoay nhặt đống giấy tờ lên, thì thấy một tờ danh sách in dở, bên trên ghi rõ ràng:
“Tiết mục múa đôi - cần thêm 1 nam. Gợi ý: Nhật Minh (?).”
Tôi vừa lẩm bẩm đọc, vừa chưa kịp hiểu gì thì một bạn trong nhóm lên tiếng:
- Ủa, Minh múa chắc đẹp á, cao ráo, dáng ổn, mày thấy không?
Tôi ngơ ra vài giây, rồi không hiểu sao... gật đầu:
- Ờ, chắc vậy...
Chỉ chờ có thế, bà già láu liên kia búng tay:
- Rồi luôn! Mày đề cử rồi đó nha! Giờ tiện đường thì rủ bạn ấy giùm luôn đi!
Tôi ú ớ:
- Hả? Gì cơ?! Nè tau đâu có ý đó!
Mọi người đã bắt đầu đẩy ghế, xách cặp chuẩn bị về. Bạn trưởng ban văn nghệ nhún vai:
- Xin lỗi nha, mình hẹn bạn trai đi ăn rồi, không tiện rủ Minh, với tao thấy mày nói ra thì đi nói luôn đi. Gọn lẹ!
Tôi chưa kịp phản kháng, thì mọi người đã tản ra hết. Chỉ còn mình tôi đứng chôn chân, còn Nhật Minh thì đang đeo balo, lững thững bước ra cửa lớp. Tôi đành hít một hơi, rồi chạy theo cậu ta.
- Nè... chờ chút!
Cậu ta quay lại. Vẫn là ánh mắt vô định đó, như chẳng bận tâm chuyện gì.
Tôi lí nhí:
- Về cái tiết mục văn nghệ sắp tới... lớp đang cần thêm một bạn nam múa đôi. Mọi người nghĩ... cậu hợp.Tui chỉ nhắn lại thôi. Không ép.
Cậu ta nhìn tôi, hơi cau mày. Một nhịp, hai nhịp. Rồi gật nhẹ:
- Ừ. Biết rồi.
Và bước đi.
Tôi đứng lại, tay vẫn nắm quai cặp, ngẩn người một lúc.
Trời bắt đầu đổ bóng hoàng hôn. Không hiểu sao tôi lại thấy... hơi xấu hổ..
Ngay tối hôm đó, thầy chủ nhiệm nhắn hỏi tôi có thể giúp đỡ bạn Thanh ( trưởng ban văn nghệ ) một việc nhỏ không.
"Bạn Thanh dạo này bận mấy công việc riêng với bài vở nhiều, với lại chưa sắp xếp được thời gian ổn thỏa chuẩn bị cho tiết mục, nên cũng khá bận. Em giúp bạn ấy nói chuyện với Minh thử xem, rủ bạn ấy tham gia tiết mục múa cặp trong buổi văn nghệ khối. Lớp mình nam ít, mà bạn ấy lại cao ráo, sẽ hợp."
Tôi hơi ngớ ra. Là tôi?
( Cái con quỷ cái, nó học hồi nào chứ, lại thấy Minh chưa đồng ý nên nói với thầy đây mà…)
Trong đầu lập tức bật lên hàng tá lý do để từ chối. Một phần vì tôi không quen thân, phần khác... vì tôi bắt đầu thấy cậu ta học cũng không đến nỗi. Lỡ như nhờ vả xong, cậu ta hứng thú thật, hòa đồng thật, rồi lại học lên, leo top rồi đá tôi xuống thì sao?
Cái suy nghĩ ấy hiện lên rõ mồn một. Rồi lại dằn vặt: ích kỷ quá không? Chỉ nghĩ cho mình? Nếu cậu ta thực sự tốt, không phải nên khuyến khích thay vì né tránh?
Tối đó, tôi chần chừ mất gần một tiếng chỉ để gõ một tin nhắn ngắn: "Bạn có thể tham gia tiết mục múa đôi trong văn nghệ sắp tới được không? Lớp đang thiếu người."
Chấm. Rồi xóa. Rồi gõ lại.
Cuối cùng, tôi chẳng nhắn gì cả. Chỉ ngồi đó, ngẫm ngợi cho đến tận lúc chuông tin nhắn của một người bạn trong nhóm học tập vang lên.
Cả đêm đó tôi chỉ hết suy nghĩ cách làm sao để ăn nói cho đàng hoàng, rồi viễn tưởng ngày mai sẽ hành bà Thanh kia ra bã
—---------------------------------
Sáng hôm sau, khi học xong, Thanh còn nhanh chóng chạy lại chỗ tôi nháy mắt, đại ý muốn thúc dục hoàn thành nhiệm vụ sớm ( thật muốn lôi lại đánh cho phát)
Tôi ngập ngừng đợi Minh ở cổng trường. Cậu ta ra chậm, một tay cầm balo, vẫn dáng đi lững thững, vô cảm như mọi ngày.
Tôi bối rối đứng chắn ngang, chưa biết mở lời thế nào. Cuối cùng, tôi chỉ nói:
"Tui có chuyện muốn hỏi. Về buổi văn nghệ tui nói hôm trước á..."
Cậu ta nhìn tôi, ánh mắt không rõ là tò mò hay lười biếng:
"Văn nghệ? Múa đôi?"
Tôi gật. Tim đập mạnh, chẳng hiểu sao lại căng thẳng thế.
"Tui không bắt buộc đâu. Chỉ là... lớp cần người, cậu cân nhắc thôi."
Minh nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật nhẹ:
"Ừ. Tui sẽ suy nghĩ."
Rồi cậu ta đi thẳng. Tôi đứng lại, không hiểu sao cảm giác như vừa làm gì sai. Mà cũng không hẳn sai. Nhưng lòng vẫn cứ nhoi nhói một cách khó hiểu. Đành hét lớn:
“ Vậy là đồng ý rồi nha, tối bạn trưởng ban múa sẽ thêm vào nhóm đó.”
Rồi cũng chạy nhanh đi về.