Chương 3: Đời tôi

Tôi cứ tưởng sau màn "nhìn mặt, không nói chuyện" ấy, thì hai đứa sẽ đường ai nấy đi như thể chưa từng tồn tại trong cùng một khoảnh khắc.

Nhưng không, số phận lại quyết định trêu tôi thêm một lần nữa.

Khi bác bảo vệ vẫy tay cho phép vào trường, tôi bước vào trước. Dù chẳng rõ có phải vì bước chân trái ra khỏi nhà hay không, mà lúc vào lớp, tóc tôi rối bù, áo đồng phục thì nhăn nhúm sau cú ngã lúc nãy.

Tôi chưa kịp chỉnh lại thì nghe tiếng bước chân rất đều từ phía sau. Không cần quay lại cũng biết là cậu ta.

Tôi đẩy cửa lớp, bước vào. Ánh mắt mười mấy con người cùng lúc dội về phía tôi. Một vài đứa buông nhẹ câu “Ủa, bị phạt hả?”, vài đứa khác thì hếch cằm nhìn người bước sau tôi - rồi ồ lên khe khẽ.

Tôi về chỗ, lũ bạn cứ nhao nhao bên cạnh trêu chọc. Nhưng không hiểu sao, lúc cậu ta đi ngang qua, tôi vẫn lén liếc nhìn - một thoáng thôi, mà đủ để thấy cái mặt lạnh lùng kia... đang hơi cau mày.

Chắc là ngán ngẩm vì lớp ồn ào. Hay là nhớ lại chuyện quả chanh? Tôi cũng chẳng biết.

Thầy chủ nhiệm chỉ nhắc tôi vài câu rồi quay sang giới thiệu học sinh mới:

- Hoàng Nhật Minh.

(Ồ, tên cũng khá hay. Chắc thế).

Vì chỗ ngồi không gần nhau, nên vẻ ngoài đẹp trai ấy cũng dần mờ nhạt trong trí tôi, bị lấn át bởi những con chữ rối rắm và đống chuyên đề chất cao như núi.

Lúc đầu, tôi cứ nghĩ học lực của cậu ta chỉ ở mức trung bình - cậu ấy hay ngồi thất thần, vở thì ghi cho có, đôi khi còn chẳng tập trung. Trong một lớp toàn quái vật học như lớp tôi, thì kiểu học như vậy... chẳng nổi bật gì.

Sau này mới biết, mấy thứ tụi tôi đang học, cậu ta đã học trước rồi. Trường quốc tế mà, chương trình khác, cách tiếp cận khác. Cũng có thể là do gia đình đầu tư, thuê gia sư, học từ bé...

Tôi cũng chẳng rõ. Nhưng mà, nói đi cũng phải nói lại - dù có học trước, thì cũng phải có đầu óc mới tiếp thu nổi. Mà tôi thì vẫn không hiểu mấy bạn học trường quốc tế họ nhồi gì trong đầu mà học kiểu đó được.

Dù vậy, ấn tượng ban đầu của tôi về Nhật Minh vẫn chỉ xoay quanh ba chữ: đẹp trai, giàu có, và... hơi bí ẩn. Thế thôi.

Cũng chẳng trách được. Cái trường này đâu thiếu những đứa như vậy. Mà đặc biệt là lớp tôi lại càng đông. Tụi con gái thì khỏi nói, đứa nào cũng xôn xao khi Minh vừa bước vào lớp, làm mấy thằng con trai ngao ngán ra mặt. Nhất là Hoàng Nam.

Nam từng là hotboy của trường - đẹp trai, học giỏi, giàu nốt. Nhưng mà... ai quen nó rồi cũng biết, cái nết của nó thì đúng là badboy chính hiệu. Cái kiểu baby face mà tâm hồn Giang Hồ ấy.

Tụi bạn chơi với Nam đông lắm. Gần như cả trường đều biết đến nó. Nhưng điều kỳ lạ là - tai tiếng thì đầy, mà thầy cô vẫn yêu quý nó. Chẳng ai nhắc đến mấy chuyện sau lưng nó với giáo viên cả. Tôi không biết là vì thầy cô không quan tâm, hay là không muốn đυ.ng vào.

Nói gì thì nói, tôi cũng không có thời gian để bận tâm tới chuyện đó. Bởi quay trở lại với cuộc đời tôi thì - tôi vẫn đang loay hoay với đống bài vở.

Trường tôi không phải trường chuyên, nhưng là trọng điểm của tỉnh. Lớp tôi thuộc top đầu. Việc cắm đầu vào sách vở là điều hiển nhiên. Gia đình tôi không khá giả, nhà có sáu người, ba đứa em nối tiếp nhau. Vì vậy, sự quan tâm của bố mẹ cũng bị chia nhỏ ra từng phần. Không phải tôi thiếu thốn gì - thực ra là tôi thấy may mắn. Nhưng cũng vì vậy mà tôi biết mình không thể dựa dẫm vào ai khác ngoài bản thân.

Việc học với tôi không chỉ là tương lai, mà còn là cách để chứng minh rằng sự cố gắng này xứng đáng. Không chỉ cho tôi, mà còn cho cả bố mẹ, cho ba đứa em - cho cái mơ ước rằng sau này tụi nhỏ có thể học hành đàng hoàng mà không cần phải đánh đổi như tôi.

Hồi lớp 9, tôi từng cày ngày cày đêm để kiếm từng cái giải học sinh giỏi huyện, tỉnh. Văn, Toán, Anh - thứ gì tôi cũng thử qua. Chỉ để có được suất học bổng, để giảm gánh nặng, để có thể vào được một lớp đủ sức cạnh tranh.

Và giờ tôi đang ở đây. Trong lớp học toàn những cái tên có máu mặt. Tôi đang ở hạng 2 trong lớp - hạng 1 là Hoàng Nam. Nếu tôi không cố thêm, thì sẽ bị đẩy ra ngoài top bất cứ lúc nào.

Tình yêu? Mấy rung động học trò? Có thể từng thoáng qua, nhưng rồi tan biến nhanh như mấy vệt nắng sáng. Tôi không có thời gian. Không cho phép mình có thời gian. Mắt tôi phải nhìn vào đề, tay tôi phải viết, đầu tôi phải nhớ.

Còn lại, mọi thứ - kể cả cái tên Hoàng Nhật Minh - có lẽ cũng chỉ là một bóng mờ trong buổi sáng đầy nắng hôm ấy.