Chương 18: Relentless

Mùa hè chính thức bắt đầu từ sau hôm phát điểm. Trường cho nghỉ hai tuần trước khi vào học hè chính thức dành cho lớp 12. Bà hàng xóm bên cạnh mở nhạc cải lương từ sáng sớm. Tiếng chổi quét sân, tiếng ve kêu, tiếng rao bánh giò nóng… tất cả lặng lẽ tạo nên nhịp sống mùa hè không cần ai nhắc cũng biết là đang chậm lại một chút.

Tôi được phép ngủ nướng thêm mỗi sáng, nhưng cũng không nỡ phí cả ngày. Mẹ bảo: “Giờ là lúc vừa nghỉ ngơi, vừa sắp xếp lại suy nghĩ. Năm tới là năm cuối rồi, không đùa được đâu con.” Tôi gật đầu, rồi tự tay làm lại thời khóa biểu. Mỗi sáng học một môn chính: Toán hoặc Văn. Chiều dành thời gian đọc sách, luyện từ vựng, tập viết đoạn văn ngắn. Tối có thể xem tin tức, ôn lại kiến thức cũ, hoặc nếu mệt quá thì chỉ nghe nhạc và viết nhật ký. Nhẹ nhàng thôi, nhưng phải đều đặn.

Thỉnh thoảng tôi vẫn làm bánh vào chiều mát. Không còn vụng như lần đầu, nhưng vẫn chỉ đạt đến mức "ăn được là vui, còn khen ngon là kỳ tích". Dù vậy, lần trước mang chia bánh cho mấy bạn, ai cũng cười. Ngay cả Nam - cái người luôn có vẻ thích trêu ngươi - cũng nhận lấy một miếng rồi nói:

"Ngon phết đấy. Có gì thì lần sau làm hẳn hộp, tao phụ tiền nguyên liệu."

Tôi biết kiểu của Nam, nói vậy là thích ăn rồi. Chứ bình thường, cái gì cũng chê. Còn Nhật Minh thì... lần nào cũng chỉ nói ăn được =))))

Lịch học hè bắt đầu từ tuần sau. Cả lớp chia làm mấy nhóm học bồi dưỡng theo định hướng: khối xã hội học buổi chiều, khối tự nhiên học sáng, xen kẽ thêm mấy buổi ôn thi tiếng Anh, kỹ năng mềm do trường tổ chức. Tôi thì đăng ký học bốn môn - toán, văn, sử, tiếng Anh - lịch nhẹ nhàng nhưng đều đặn. Vừa đủ để còn có thời gian đọc thêm sách, tự học, và… nghĩ ngợi lung tung

Từ hôm ấy, thỉnh thoảng tôi lại thấy Nhật Minh đạp xe ngang qua nhà. Có hôm, tôi thấy cậu dừng lại nói chuyện với ông cụ dắt chó đầu ngõ, có hôm thì ngồi đọc sách ở công viên gần đó. Tôi không chắc cậu có cố tình không. Chỉ biết, mỗi khi tôi bước ra khỏi nhà, dù là sáng đi học thêm hay chiều đi mua sữa, cũng thường bắt gặp ánh mắt quen thuộc ấy, hơi nghiêng đầu chào tôi, dịu dàng và lặng lẽ như cái gật đầu giữa mùa hè.

******

Buổi sáng hè trong xóm lặng lẽ. Bà nội mang ghế ra sân, vừa quạt vừa nhặt đậu. Mấy đứa em tụ tập chơi cờ cá ngựa trong nhà. Bố mẹ đi làm từ sớm, chỉ còn lại tiếng ve râm ran và gió lao xao ngoài cổng. Tôi đang quét sân, thấy bóng xe lướt qua. Lát sau, từ ngoài cổng vang lên tiếng “cạch” khe khẽ - là cuốn sách được kẹp trong túi giấy, đặt ngay ngắn trên hàng gạch dưới gốc khế. Tôi bước ra, nhặt lên là sách Văn, loại tài liệu hiếm khi bán đại trà. Một tờ giấy nhỏ gấp gọn ghẽ để trong trang đầu:

“Thấy cậu nói chưa tìm ra bản in đẹp. Mượn được quyển này. Trả khi nào xong cũng được.”

(Chữ nhỏ hơn phía dưới, nghiêng nghiêng như viết thêm sau cùng):

“À, hôm trước bánh kem sầu riêng ngon lắm. Dù hơi ít một chút.” Tôi phì cười, đỏ má vội cầm sách lên, chạy vào nhà, như sợ ai đó nhìn thấy mình đang mỉm cười quá mức.

Chiều hôm đó, khi nắng đã dịu, cả nhà ăn cơm xong đang nghỉ ngơi. Trong nhà, tiếng đài phát thanh bật nhỏ - ông nội hay nghe chương trình tiếng thơ. Tôi thì thong dong ngồi gấp quần áo trong phòng thì tiếng chó ngoài cổng lại sủa lên. Tôi khựng lại, tim đập một nhịp hơi nhanh chưa đầy một phút sau, có tiếng gọi khe khẽ từ cổng:

- “Có ai ở nhà không?”

Là Minh.

Tôi chạy ra có hơi hốt hoảng khi thấy bố đang đứng cắt cây ngoài sân. Tôi bước nhanh ra cổng, kéo cửa sắt ra một khe vừa đủ, che đi gần hết người Minh:

- “Có chuyện gì vậy?”

- “Quên. Lúc sáng định đưa thêm sách bài tập.” - Minh gãi đầu. - “Nhưng quên mất. Tớ vừa soạn lại cặp thì thấy.”

– “À… vậy để tớ cầm.” - Tôi dè dặt nhìn ra sau lưng mình. - “Ừm… cảm ơn cậu nha.’

Minh đưa sách qua khe cửa một cái liếc rất nhẹ lướt qua gương mặt tôi - lúc này đang loay hoay xếp mấy cuốn vào tay mà ánh mắt thấp thỏm như sợ ai đó trong nhà nhìn ra.

-”Không sao. Mai học chung ở thư viện thì…” . Minh ngừng một chút, giọng rất khẽ: “Cậu mang trả cũng được.”

Tôi khẽ gật đầu đóng cổng nhanh chóng, suýt nữa thì quên nói “chào” thì Minh đã lên xe đạp đi rồi. Tôi lùi vào sân, tim vẫn đập nhanh bất thường.

Tối hôm đó, khi ngồi soạn lại sách vở, để ý thấy một mẩu giấy kẹp hờ ở trang cuối cùng của tập sách. Trên đó là một dòng duy nhất:

“Tớ nghe nói có lớp học văn mở thêm vào sáng thứ Tư. Cậu đăng ký chưa?”

“Cậu có vẻ quan tâm tới văn nhỉ” - tôi nghĩ thầm rồi nhắn cho Minh

-” Chắc tớ không học thêm ngoài nữa đâu, học trong trường với đi bồi dưỡng nữa cũng đủ mệt rồi, sao á, nếu cậu muốn hỏi tớ để tham khảo lớp học ấy thì tớ cũng chưa năm rõ làm, nếu cậu cần tớ có thể đi hỏi xem thử.”

-”Không, chỉ hỏi xem thôi, không có gì đâu.” Minh rep

Tôi: thả tim

****

Ngày hôm sau, tôi quyết định làm thêm bánh su kem. Không phải riêng cho Minh. Mà cho cả nhóm bạn - có Thanh, có Nam, và hai đứa bạn học chung. Liền gọi cho đứa bạn thân, hỏi công thức, lọ mọ làm từ sáng sớm. Bố mẹ thấy cũng bất ngờ, mấy đứa em cứ xúm lại đòi thử.

Khi đang chia bánh vào mấy hộp nhỏ, mẹ còn đùa:

- “Tự nhiên siêng dữ ha. Bộ nay là ngày lễ à?’

- “Đâu có… Con làm chơi á. Với mấy bạn đang học hè chung.”

Mẹ nhìn con gái cười khẽ. Tôi cúi đầu xếp bánh, tai đỏ lên nhè nhẹ.

Chiều, mang bánh lên phòng học trống chúng tôi thống nhất với nhau sẽ tụ lại học. Thanh reo lên:

- “Ê trời, hôm nay được ăn đồ nhà làm nha!”

Nam thì cầm hộp lên soi:

-“Có thuốc mê trong này không? Sao mà tốt tính dữ vậy?”

-”Không muốn ăn thì đừng đòi thêm”. - Tôi nheo mắt nói nhẹ.

-“Ai nói đòi?” - Nam nhướn mày tiến lại gần - “Nhưng mà... thôi đưa thêm hộp nữa đi. Tao ăn xong mới học nổi.”

Một tiếng ho khẽ vang lên từ phía bàn bên cạnh. Tôi quay sang Minh đang nhìn ra cửa sổ, tay chống cằm, như thể chưa từng nghe câu chuyện. Tôi lẳng lặng đặt hộp bánh xuống bàn cậu.

- “Có sầu riêng. Nhưng ít thôi.”

-” …Ừ. Cảm ơn.”

Cậu không nhìn. Nhưng khóe môi cong lên rất nhẹ. Rồi lại chống cằm, yên lặng như cũ.

Sau khi chia bánh, chúng tôi bắt đầu học. Trên bàn là sách Văn - chủ đề phân tích truyện ngắn hiện thực. Cả nhóm tản ra ngồi, ai vào góc nấy, mỗi người một kiểu.

Thanh mở loa nhỏ, bật nhạc lo-fi nền không lời. Nam nằm dài ra ghế, gác chân lên ghế còn lại, vừa lật sách vừa lảm nhảm:

- “Ê Trân, có phải Chí Phèo là đại diện cho mấy đứa bị friendzone không?”

Tôi ngẩng đầu ngay lập tức: “Nam!”

- “Sao? Hắn thương Thị Nở, tỏ tình, ngủ với người ta rồi vẫn bị đá. Còn gì khác đâu…”

- “Mày im mồm học cho tao nhờ. Phá là giỏi!”

- “Tao phân tích tâm lý nhân vật mà!”

Tôi quăng cho hắn cái nhìn hình viên đạn, trong khi Thanh ngồi bên cạnh cố nín cười. Minh chỉ nhếch mép nhẹ, vẫn không rời mắt khỏi quyển từ điển tiếng Anh. Một lúc sau, khi cả phòng lắng xuống, chỉ còn tiếng viết sột soạt và nhạc nền, Minh bất ngờ lên tiếng:

- “Cậu biết nghĩa của từ relentless không?”

Cậu ngẩng lên, chờ câu trả lời.

- “Kiểu… không ngừng, không khoan nhượng. Thường dùng cho mấy thứ dữ dội, như bão, hay sự kiên trì.”

Minh gật nhẹ sau câu trả lời của tôi, rồi đặt bút xuống, viết vào sổ ghi chú. Một lúc sau, cậu chậm rãi nói, mắt vẫn không nhìn ai cụ thể:

“Tớ thử đặt câu nhé… He was relentless in pursuing what he believed was right - even if it meant standing against his closest friend.”

(Anh ta không ngừng theo đuổi điều mình tin là đúng - kể cả nếu điều đó đồng nghĩa với việc phải đối đầu với người bạn thân nhất.)

Tôi gật gù: “Nghe hay ấy.”

Thanh thì nhướng mày như nhận ra gì đó liền thúc tay tôi, rồi hất cằm một cách khó hiểu.

Nam chép miệng: -“Nghe câu đó tự dưng thấy rén. Mà ai lại chơi kiểu chống bạn vì một cái niềm tin chớ…”

Tôi phì cười: “Cẩn thận không khéo sang năm không lấy lại được top 1 đâu~”

Nam lườm tôi, gõ bút cốc nhẹ vào trán tôi một cái, lẩm bẩm:

-“Tao mà thi đứng sau Minh nữa là tao… chuyển trường luôn. Mày cũng lo cẩn thận, chứ tao không có ý định nhường top 2 cho người khác.”

Minh không nói gì thêm cúi xuống tiếp tục viết. Ngòi bút chạy đều, nhưng tôi nhìn rõ: chữ “relentless” vừa được cậu gạch chân hai lần - nét mực đậm và sẫm hơn hẳn những dòng còn lại. Như một dấu khắc lên giấy. Hoặc lên một ai đó. Không ai hỏi, cũng không ai nói gì. Nhưng tôi thì vẫn nhìn nét bút ấy, như thể nghe thấy tiếng gió rít bên trong một câu nói chưa kịp thốt ra.

Cái im lặng ấy - tôi không chắc là điềm báo cho một cuộc đua. Hay cho một điều gì đó còn hơn cả việc thắng thua.